Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342028

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2028 lượt.

iệt.
Trống ngực thình thịch, là của anh ta, rõ ràng làm cho người ta khó có thể xem nhẹ.
Ngay đến cả sau khi vừa hôn xong, anh ta vẫn ngồi ngây ngốc tại chỗ, ngẩn người nhìn tôi.
Trong ánh mắt có thêm một chút thần thái hạnh phúc.
“Hô……” Sau một lúc lâu, anh ta mới thở ra một hơi, khôi phục trở lại. Đôi mắt nhìn tôi tràn ngập ý cười.
“Nếu Lôi Nặc biết được, nhất định lại muốn liều mạng với tôi.” Anh ta cười đến thực muốn ăn đòn, trong giọng nói lộ ra đắc ý.
“Ha ha.” Tôi nở nụ cười, nhớ tới bộ dáng khi ghen của Lôi Nặc.
“Sau khi em cùng Niếp Hoàn Vũ ra ngoài, có biết Lôi Nặc đã nói gì không?”
Tôi lắc đầu.
“Cậu ta muốn tôi dẹp ngay ánh mắt đói khát kia. Còn nói nếu vẫn dám có ý nghĩ không an phận với em, cậu ta nhất định sẽ làm tôi thân bại danh liệt, cuối cùng ngay cả khả năng ăn cơm cũng không còn.” Vẻ mặt Quý Phong Nhiên mang theo ý cười vừa nói, vừa quan sát nhất cử nhất động của tôi.
“Ha ha.” Tôi nở nụ cười, cái gì cũng không nói. Bất ngờ, nhưng lại thấy có lý. Lôi Nặc vốn đã không phải người tốt gì, nói về âm hiểm tôi chưa thấy người nào có thể hơn được anh. Mặc dù như thế, trong lòng lại vẫn cảm thấy ngọt ngào. Yêu thích chủ nghĩa đàn ông của anh sâu sắc.
“Xem ra cậu ta cũng không phải tên đần độn từ đầu đến đuôi, vẫn còn biết được cái tốt của em. Cũng coi như quay đầu đúng lúc.” Quý Phong Nhiên nhàn nhạt nói, giống như đã không quan trọng nữa, nhưng ánh mắt cuối cùng vẫn không lừa được người, nỗi chua chát kia vẫn có thể thấy được rõ rệt.
Tôi thản nhiên cười, yên lặng nhìn anh ta.
“Kỉ Lan…… cũng không phải người phụ nữ đơn giản, tuy rằng số lần gặp qua không nhiều lắm, nhưng theo phán đoán của tôi, cô ta sẽ không dễ dàng từ bỏ Lôi Nặc như vậy. Em có xác định cậu ta đủ định lực không? Nếu không đến lúc đó người bị tổn thương sâu nhất, chính là em đó.”
“Không xác định.” Tôi thật sự không xác định, cho dù giữa bọn họ đã không còn là tình yêu nồng nhiệt, nhưng tôi cho rằng anh vẫn là dùng một loại phương thức khác để yêu cô ta. Giống như Niếp Phong đối với tôi vậy.
“Nhưng em đã hãm vào rồi, đúng không?” Quý Phong Nhiên bày một bộ dáng ‘tôi hiểu được’.
“Đúng.” Tôi khẽ thở dài.
“Vậy em cũng nên cẩn thận. Sau khi Bạch Linh Hân nói chuyện với Lôi Nặc xong, lập tức gọi một cuộc điện thoại, báo cáo lại mỗi một lời nói hành động của Lôi Nặc, ngay cả một ánh mắt cũng không bỏ sót. Không cần tôi nói em cũng biết đầu dây bên kia là ai rồi chứ.” Quý Phong Nhiên chậm rãi nói xong, ánh mắt lại khôi phục sắc bén ngày xưa.
“Anh…… có phải mỗi ngày đều đứng phía sau người khác nghe lén không. Cái gì cũng không thoát khỏi lỗ tai anh!” Tôi cười chế nhạo anh ta.
Anh ta thật sự giống như chó săn vậy, luôn đến báo cho người ta biết gì đó.
“Tình cờ, tình cờ thôi.” Anh ta cười dối trá.
“Tôi nghĩ bước tiếp theo Kỉ Lan chắc hẳn sẽ bày ra cái gì đó, phỏng chừng sẽ không quá mạnh bạo. Tôi đoán cô ta bây giờ nhất định sẽ dùng thủ đoạn đáng thương, cho dù biết Lôi Nặc đối với cô ta là đồng tình, thì cũng không cướp cậu ta về tay là không được.” Anh ta tự nói một mình.
“Ài…… Tôi thật khó hiểu! Cậu ta rốt cuộc có cái gì tốt! Chẳng qua bộ dạng tuấn tú một chút, cao một chút, có tiền một chút, thân thể cường tráng một chút! Thì còn có cái gì nữa! Khuyết điểm thì một đống lớn. Phong lưu không nói, còn một bộ dáng tà ác. Tùy tiện dò la một chút cũng biết được cậu ta có tiếng tăm gì! Vậy mà phụ nữ các người, vì sao cứ không phải cậu ta thì không được chứ!” Quý Phong Nhiên càng nói càng tức giận, càng nói càng không rõ ràng. [NV: *ôm bụng cười lăn lộn*, ta ko chịu được đoạn này a =))'>
“Ha ha……” Tôi nhịn không được mà cười ra tiếng, đột nhiên cảm thấy anh ta giống như mang tính tình của một ông chú vậy, vừa dài dòng vừa đáng yêu.
“Này, em nói cho tôi nghe một chút đi.” Anh ta trừng mắt liếc tôi một cái.
“Tôi không biết.” Tôi cười lắc đầu.
“Thật đúng với câu nói kia. Đàn ông không xấu phụ nữ không yêu.” Anh ta lẩm bẩm.
“Ha ha. Anh vậy cũng đã đủ rồi, cẩn thận còn xấu hơn nữa sẽ không có ai để ý đến anh đâu.” Tôi nhắc nhở anh ta.
“Bây giờ cũng không phải vẫn cô đơn một mình à, còn gì phải ngại nữa, cứ xấu triệt để luôn vậy!”
“Tùy anh.” Tôi thoải mái nở nụ cười.
Anh ta lại nhìn tôi lúc lâu sau, vẻ mặt bỗng nhiên chuyển thành nghiêm túc, ánh mắt cũng nóng lên.
“Tâm Âm à, lỡ như…… tôi nói là lỡ như, hai người không có kết quả. Em, sẽ cân nhắc đến tôi chứ……”
“Phong Nhiên……” Tôi bất lực nhìn anh ta, thật sự không biết nên làm thế nào cho phải.
Loại việc không có kết quả này tôi thật sự không nghĩ tới. Một khi đã quyết định nắm vật gì trong tay rồi, nếu dễ dàng buông xuôi sẽ không phải tác phong của tôi.
“Quên đi…… xem như tôi chưa hỏi. Để lại chút không gian cho tôi ảo tưởng cũng tốt.” Anh ta tự giễu nói, vẻ mặt lại ảm đạm lần nữa.
Tôi cũng nghe theo mà im lặng, không muốn vừa mở miệng lại nói ra một số lời làm cho người ta thương tâm.
Thời gian từng giây trôi qua, chúng tôi vẫn cứ ngồi như vậy.
“À…… Tối nay tôi có thể về sớm hơn một chút đư