XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342017

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2017 lượt.

Em có vì chuyện này mà bắt đầu chán ghét tôi không?” Anh ta rũ mắt xuống, hỏi.
“Sẽ không.” Tôi lắc đầu cười khẽ.
Sao tôi có thể chán ghét một người đàn ông thích mình đến mức này được kia chứ. Một người đàn ông nhìn thấu tính tình tôi như thế, lại vì tôi mà liên tiếp phạm những sai sót cấp thấp, kỳ thực việc này đối với phụ nữ mà nói, cũng là một loại đề cao.
“Đi thôi.”
Tôi kéo Quý Phong Nhiên, dẫn đầu đi về phía đám người. Nhưng anh ta, lại không đi theo, mà đi về hướng ngược lại.
Lại lần nữa đi vào trung tâm yến hội này, tâm trạng đã không còn như vừa rồi được nữa.
Lôi Nặc đã về tới chỗ ngồi, vài người đàn ông trung niên vây xung quanh anh, giống như đang đàm luận công việc. Nhìn tia sáng tỏa ra từ ánh mắt sắc bén cùng giữa trán của anh sẽ không khó nhận ra.
Người đàn ông này, đối với sự nghiệp của mình thực không phải là cố chấp bình thường.
Nhất thời, tôi sinh ra lòng hâm mộ với anh. Không biết là tất cả đàn ông, hay chỉ có mình anh, là có thể dưới tình huống lòng mang tâm sự mà vẫn có thể nói nói cười cười, cuộc sống vẫn tươi đẹp như trước.
Tôi, tự thấy không bằng……
Trước hết vẫn là không nên quấy rầy anh vậy.
Tôi cảm thấy hơi đói bụng nên đã đi về phía khu thức ăn, muốn dùng cảm giác no bụng làm tiêu tan không vui trong lòng.
“Anh giúp em.”
Còn chưa bắt đầu động tay gắp gì thì Niếp Phong đã xuất hiện, tiếp lấy cái dĩa trong tay tôi, bắt đầu ‘phục vụ’ cho tôi.
Nhìn anh chọn món ăn mà bộ dáng cũng có thể chuyên tâm như thế. Tôi không khỏi nở nụ cười. Nở nụ cười vui vẻ.
“Gì vậy?” Anh quay đầu nhìn tôi.
“Không có gì.” Tôi cười lắc đầu.
Anh liếc mắt nhìn lướt qua tôi một cái rồi lại tiếp tục quay đầu chọn.
Chỉ chốc lát sau đã là một dĩa đầy, đều là món tôi thích.
“Đi theo anh.” Miệng nói xong, bàn tay còn không quên kéo tôi đi ra ngoài.
“Này!” Tôi gọi Niếp Phong, quay đầu nhìn thoáng qua Lôi Nặc.
Phát hiện con ngươi đen cực nóng của anh đang sít sao nhìn chằm chằm vào bàn tay Niếp Phong cầm lấy tay tôi. Đôi mắt còn chưa kịp đối diện nhau, tôi đã bị Niếp Phong dẫn đi ra ngoài.
Chạy chậm theo phía sau anh.
“Anh đây là muốn đi đâu vậy!”
“Phòng anh.” Anh quay đầu, cười cười.
Ánh mắt không có ý tốt này, thật giống Quý Phong Nhiên. Hai người này là không thể ở cùng với nhau, nếu không Niếp Phong sẽ bị dạy hư mất.
“Anh buông ra trước đã, em sẽ tự đi.” Tôi cũng không thích bị người đàn ông cao lớn này kéo.
Được tự do, bước chân của tôi cũng chậm hơn được chút. Nhưng vẫn là đi theo phía sau anh, đi lên bậc thang quen thuộc kia, đi vào căn phòng quen thuộc kia.
“Lại đây ngồi đi.” Anh đặt thức ăn lên bàn.
“Vâng.” Tôi nghe lời đi qua.
Nhìn thức ăn cùng dao nĩa anh chuẩn bị cho tôi, chậm chạp không hề động tay.
“Em không đói bụng sao?” Anh cầm lấy cái nĩa đặt vào tay tôi.
“Anh cố ý ư?” Tôi nhướng đôi mày thanh tú lên.
“Ừm.” Anh cũng không phủ nhận.
“Làm tốt lắm!” Tôi nghiêng đầu nở nụ cười, cầm lấy dao nĩa khao dạ dày của mình.
“Em thật sự cao hứng vậy à?” Niếp Phong thêm phần hào hứng nhìn tôi.
“Chưa tới mức cao hứng, nhưng cảm giác cũng không tồi. Ai bảo vừa rồi anh ấy làm một việc khiến em khó chịu làm chi, nhìn anh ấy tức giận xem như được trả lại công bằng. Còn anh? Bạch Hân Linh có thấy không?” Tôi biết anh làm như vậy tuyệt đối không chỉ vì tôi.
“Ừm.” Anh hừ nhẹ.
“Anh chọc vào cô gái như vậy, chỉ có anh mới chịu được.” Nhớ tới Bạch Hân Linh tôi liền cảm thấy toàn thân bắt đầu nổi da gà .
“Ha.” Niếp Phong đầu tiên là nở nụ cười tự giễu, ngay sau đó lại mang vẻ mặt sung sướng, “Bây giờ ngoài cô ta ra, chỉ sợ chồng em cũng đang đứng ngồi không yên rồi.”
“Ừm.” Tôi cười gật đầu, nhớ tới ánh mắt tràn ngập lửa giận vừa rồi kia của anh, trong lòng liền cực kỳ dễ chịu.
Thì ra nắm cảm xúc của người khác trong tay, lại làm người ta phấn chấn như thế.
“Gì vậy?” Ánh mắt nhìn thẳng kia của Niếp Phong làm cho người ta có chút không thoải mái.
“Em nguy rồi. Dính vào quá sớm, sẽ chỉ làm địa vị em trong cuộc hôn nhân này rơi vào tình thế xấu.” Anh chắc chắn nói xong.
Giống như con giun trong bụng tôi vậy, anh biết rõ cảm nhận trong lòng tôi.
“Có biện pháp nào có thể ngăn cản em không?”
Anh mỉm cười, lắc đầu.
“Nhưng mà, vẫn có thể che dấu.”
“Che dấu?”
“Đúng, giống như bây giờ. Cùng người tình cũ ở trong phòng ngủ đến một tiếng, lúc đi ra ngoài quần áo không chỉnh tề, khuôn mặt ửng hồng?” Anh nhìn tôi, vài ý kiến xấu xa dần dần hiện lên.
“Anh hư hỏng rồi.” Tôi cẩn thận tỉ mỉ nhìn anh, nhưng không hề bác bỏ đề nghị lớn mật này.
“Mọi người đều sẽ thay đổi.” Anh cười bí hiểm.
Anh đứng dậy, đi đến chỗ rộng liền bắt đầu cúi người xuống chống đẩy.
“Này!” Tôi cười kêu đứng lên.
Anh tính diễn kịch thật à!
“Em cũng đến làm chứ?” Anh nhìn tôi, vẫy gọi .
Tôi lắc lắc đầu, vẫn là ăn no bụng trước rồi tính sau.
Cứ như vậy, dưới bầu không khí thoải mái, tôi cùng Niếp Phong mỗi người tự làm việc của mình. Không lâu sau, tôi đã điền đầy bụng, còn anh cũng mệt mỏi đầu đầy mồ hôi.