Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342039

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2039 lượt.

không cách nào hình dung ra tâm tình của mình khi nhìn thấy cô ta. Chỉ biết là tất cả an nhàn thoải mái vừa mới bắt đầu hưởng thụ này, lập tức đã biến mất không còn tăm hơi.
“Tiểu Lan!” Diệp Mạn Đình kinh ngạc vui mừng gọi cô ta.
Tình cảm giữa hai người hình như không tồi. Đôi mắt Kỉ Lan vốn đang nhìn chằm chằm tôi kia cũng chuyển hướng về phía cô ấy, chớp mắt đã cười như nở hoa.
“Không chào đón sao?”
“Ha ha, đương nhiên không phải.” Diệp Mạn Đình cười đến có chút ngốc, nhìn tôi một cái, lại nhìn Kỉ Lan một cái. Cô ấy hiển nhiên hiểu được hai chúng tôi là loại quan hệ gì.
“À…… Tiểu Lan, cậu ăn cơm chưa? Nếu chưa ăn, mình sẽ bảo người chuẩn bị, cậu đi dùng cơm trước nhé?” Diệp Mạn Đình đề nghị .
Không khí căng thẳng giữa tôi và Kỉ Lan, chắc hẳn người nào cũng đều cảm giác được rõ ràng.
“Mình ăn rồi.”
“Ồ…… vậy, vậy à?” Diệp Mạn Đình hụt hẫng nói xong, cúi đầu xuống. Phỏng chừng là đang vì bản thân đã ‘gây họa’ mà âm thầm tự trách.
“Cô muốn nói gì cứ nói đi.” Tôi vỗ vỗ Diệp Mạn Đình, sau khi cho cô ấy một nụ cười tươi cổ vũ lại nhìn về phía Kỉ Lan.
Cô ta nghe vậy, lập tức nở nụ cười, vô cùng nhu mì.
“Đã từng nói trước với cô rồi, tôi nhất định sẽ có được anh ấy.”
Tự tin quá mức trong đôi mắt kia làm cho tôi cảm thấy buồn cười.
Vì lý do gì cô ta có thể vì một người đàn ông mà cố chấp như thế? Hay căn bản không phải vì người đàn ông nào cả. Mà là chỉ cần cô ta đã muốn, thì sẽ phải có được. Tuyệt đối không thể chấp nhận thất bại trước bất kỳ ai?
Nhất thời, tôi có hứng thú rất lớn với nhân cách trong thân thể nhỏ nhắn của cô ta.
“Đừng dùng điệu bộ của bác sĩ tâm lý đó nhìn tôi, tôi tiếp nhận không nổi.”
Lại là một bộ dáng đáng thương ấy, giống như tôi là một kẻ vô cùng ác độc vậy. Người phụ nữ có diện mạo đáng yêu thuần khiết, cũng không nhất định sẽ có một trái tim đơn thuần. Tia tà ác kia trong mắt cô ta, đã chứng minh tất cả.
Nếu là trước đây, tôi sẽ cảm thấy phẫn nộ. Nhưng bây giờ, lại chỉ cảm thấy buồn cười.
“Tôi vẫn là câu nói kia, Lôi Nặc không phải một món hàng. Nếu anh ấy chọn cô, tôi sẽ không ngăn cản. Nhưng nếu anh ấy đã nhận định là tôi, tôi cũng sẽ không dễ dàng buông tay. Có điều…… rất rõ ràng, thân phận Lôi thái thái bây giờ là của tôi.”
Tuy rằng chưa từng trải qua cái gọi là chiến tranh giữa phụ nữ, nhưng vào giờ này phút này, tôi rõ ràng cảm nhận được mình là bên thắng lợi.
“A……” Cô ta cười lạnh, ngay sau đó lại chậm rãi lên tiếng: “Đúng vậy, bây giờ quả thật là vậy. Nhưng làm được bao lâu, thì khó có thể nói .”
“Tiểu Lan à……” Diệp Mạn Đình khó xử nhìn tôi, lại kéo Kỉ Lan, ý bảo cô ta đừng nói thêm nữa.
“Không sao.” Tôi cười cười, đứng dậy chuẩn bị rời khỏi.
Tôi cũng không có hứng thú gì với việc đấu võ mồm nhàm chán.
“Cô đừng đi!”
Vừa bước một bước, Kỉ Lan liền kêu lên.
Tôi cũng lười để ý đến cô ta, tiếp tục đi.
“Bác gái đã nói cho tôi biết tất cả rồi! Người phụ nữ không khỏe mạnh như cô! Cô cho rằng mình còn làm được Lôi thái thái bao lâu nữa? Nếu thật sự yêu Nặc, cô hãy rời khỏi anh ấy đi! Đừng để anh ấy trở thành người con bất hiếu, đừng bắt anh ấy phải đối mặt với áp lực to lớn như vậy nữa!”
Tiếng gào thét điên cuồng, rõ rệt truyền vào tai tôi.
Có lẽ đây chính là cái gọi là uy hiếp.
Ba chữ ‘không khỏe mạnh’, như kim đâm sâu vào tôi.
Không vì cái gì khác, thật sự chỉ vì mình không khỏe mạnh.
Chạy đến sân yên tĩnh này, tôi chần chừ chưa muốn vào phòng.
Cảm nhận được không khí rét lạnh cùng tuyết trắng muốt này, lại nghĩ đến hơi thở ấm áp dễ chịu ở rất xa kia.
Không biết bắt đầu từ khi nào, trái tim tôi đã không thể nảy sinh bao nhiêu cảm giác ấm áp nữa.
“Tâm Âm……” Giọng nói quen thuộc từ sau lưng truyền đến. Lôi Nặc mặc áo khoác tắm kimono đi vào biệt viện. Xem ra là vừa mới tắm suối nước nóng xong.
“Anh về rồi à?” Tôi xoay người sang, nhìn anh.
“Sao không đi vào trong?” Anh đến gần tôi, áp bàn tay to ấm áp lên hai má tôi đã ửng hồng vì khí lạnh.
Tôi nhìn anh cười cười, không trả lời.
“Đi thôi.” Anh cũng không để ý, kéo tôi đi vào.
Nằm trên giường mềm mại đã trải xong xuôi, rất lâu tôi cũng không thể đi vào giấc ngủ. Mà anh, dường như cũng cảm nhận được .
Bàn tay to vẫn vỗ nhẹ lưng tôi, giống như một người cha mà chăm sóc cho tôi.
“Muốn uống ly sữa không?” Anh thấp giọng hỏi tôi.
Tôi lắc đầu, lười mở mắt. Nằm trong lòng anh thì khẽ động cũng không muốn động.
“Em không sao chứ?” Anh nghe ra có hơi chút lo lắng.
Tôi mở mắt, đón nhận con ngươi đen của anh. Ở dưới ánh trăng càng nổi bật thêm phần mị hoặc.
“Kỉ Lan đã đến.” Tôi sờ mặt anh, nhẹ giọng nói.
Anh bình tĩnh nhìn tôi, không có kinh ngạc, không có phức tạp.
“Thiên Triệt nói cô ấy sẽ không đến.”
“Kế hoạch mãi mãi cũng không theo khuôn mẫu. Cô ấy đến, thật ra cũng không có gì.” Tôi thản nhiên nói, không còn để ý đến tuyên cáo cùng vu khống hãm hại của cô ta.
“Hai người gặp nhau sao?”
“Ừm, lúc tắm suối nước nóng, cô ấy cũng ở đó.”
“Vậy hai người?”
“Không có chuyện gì cả, em đi khỏi trướ


Duck hunt