Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342037

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2037 lượt.

c.”
“Cô ấy, không nói gì với em chứ?”
“…… Không có.” Tôi dừng một chút, rồi nói dối.
Tôi biết anh đang sợ cái gì. Sợ Kỉ Lan nói ra chuyện trong khoảng thời gian gần đây anh phải chịu áp lực, cùng với tất cả những gì anh phải chịu đựng ở dinh thự Lôi gia.
Tôi biết, biết dụng ý của anh. Cho nên, tôi đã nói dối.
Rõ ràng, anh như là thở phào nhẹ nhõm chứ không còn căng thẳng nữa.
“Em muốn về nhà không?” Anh nhìn tôi, nhẹ giọng nói nhỏ. Sủng nịch hiển lộ tràn đầy đáy mắt.
“Không cần đâu mà.” Tôi nhìn anh cười cười, nhích lại gần bờ ngực cực nóng kia.
Anh không nói chuyện nữa, chỉ là ôm lấy tôi, nằm vào trong chăn.
Ôm nhau mà ngủ……
Thay đổi, rất nhiều thứ đã thay đổi.
Tôi cũng vậy, mà anh cũng thế.
Bao gồm hành vi thân mật nhất giữa vợ chồng kia.
Trước kia là ái tình không hề tiết chế, hàng đêm triền miên thân mật.
Mà nay, đã thay đổi.
Anh vẫn tiếp tục cuồng dã, nhưng không còn không hề tiết chế nữa.
Hàng đêm vẫn thân mật, nhưng không hề triền miên.
Tôi thật sự không biết vì sao lại như vậy. Rõ ràng anh so với trước kia tốt hơn, tôi cũng không để ý cái gọi là kẻ thứ ba kia nữa.
Tất cả, chính là không ổn đến chết tiệt.
Thật ra không chỉ có mình tôi, có lẽ ngay cả anh cũng cảm giác được rõ ràng.
Cho nên, mới càng thêm bỏ hết sức lực, càng thêm đối tốt với tôi.
Nước mắt, không nén được mà chảy xuống.
Đau xót trong lòng, giống như đã vượt quá xa, tôi muốn chạm, cũng chạm không đến .
Rốt cuộc anh đã phải chịu đựng bao nhiêu áp lực? Nói cho em biết có được không?
Cho dù em có thể tưởng tượng ra được, cũng muốn nghe tự anh nói ra. Cho dù chỉ có thể nghe anh kể khổ, em cũng muốn thay anh gánh vác một phần.
Còn việc anh cật lực bảo vệ em cách xa khỏi tòa dinh thự của Lôi gia kia, lại là chuyện gì?
Nói ra, được không?
Cùng nhau đối mặt, chúng ta cùng nhau chống đỡ.
Trong lòng mặc sức hò hét, nhưng cuối cùng vẫn không có dũng khí hỏi ra miệng.
Tôi nhu nhược sợ khi đã biết, sợ trái tim yếu ớt lại bị tổn thương lần nữa.
Giống như người chưa lành vết thương, không thể lại dùng nước muối mà ngâm mình thêm nữa. Tôi sợ mình không chịu nổi.
Từ từ đi, tôi cần phải từ từ.
……
Sáng sớm, đã tới nhanh như vậy.
Cho rằng mình đã là dậy sớm rồi, nhưng vừa mở mắt mới phát hiện người bên cạnh, đã không thấy nữa.
Có lẽ là đi ra ngoài rồi.
Dụi dụi mắt mông lung buồn ngủ, tôi vặn thắt lưng mệt mỏi.
Làm vệ sinh một chút, sáng sớm tắm suối nước nóng cũng không tồi.
Khoác thêm áo choàng tắm, tôi đi ra cửa.
Không khí thật là tươi mát đến cực điểm, mặt trời cũng nở nụ cười ấm áp.
Đình viện vào ban ngày, so với ban đêm lại có cảnh vật khác. Nhưng đều thanh tịnh, thoải mái, mê người.
Hơi thở tự nhiên, ùa tới mặt. Tôi cũng có chút an nhàn thoải mái, muốn đi xem xung quanh.
Chưa đi quá xa, chợt nghe thấy phía sau giả sơn phảng phất truyền đến vài âm thanh.
Tiếng nói của nữ tôi không xa lạ, của nam lại càng không.
“Vì sao?” Giọng nói dịu dàng, có vẻ điềm đạm đáng yêu.
“……” Lôi Nặc lại không trả lời.
“Vì trách nhiệm ư! Chỉ vì trách nhiệm của một người chồng à!” Giọng nói không tự giác cao lên, Kỉ Lan nghe ra như có chút phát điên.
“Anh đã nói rồi mà, đã bảo em đừng nhúng tay vào nữa.” Tiếng nói trầm thấp, không có độ ấm. Lôi Nặc dường như rất không thoải mái.
“Không! Em không thể!”
“Đừng cố tình gây sự nữa!”
“Em cố tình gây sự sao? Vì anh, em đã từng buông tay, để anh hạnh phúc. Vì anh, em không ăn không ngủ, tiều tụy không ra hình người. Vì anh, em bất chấp nguy hiểm có thể bị người ta cưỡng gian cũng muốn giúp anh lấy được tư liệu! Vậy mà anh, vậy mà anh lại nói em là đang cố tình gây sự sao?”
Lời nói gần giống như đã sụp đổ, cùng với một chút giọng nghẹn ngào.
Tôi nghe rành mạch.
Lôi Nặc, lại không nói một câu. Im lặng.
Chỉ nghe được âm thanh nức nở kia của Kỉ Lan.
“Anh không hạnh phúc, không phải sao? Anh thích có con, đúng không? Cô ta mãi mãi cũng không thể cho anh!”
“Im đi!”
Theo tiếng mắng nghiêm khắc kia, lòng tôi cũng chấn động.
Anh phẫn nộ như thế, tôi chưa từng thấy qua. Cho dù trước kia anh cũng từng tức giận, cũng không nghe khủng bố như giờ phút này.
“Nặc……” Giọng nói khẽ run của Kỉ Lan vang lên.
“Đừng nói những lời đó thêm lần nữa, em nghe chưa?”
Tôi nghe được lời này, gần như là từ hàm răng chen ra. Không cần tưởng tượng, cũng biết giờ phút này anh có bao nhiêu u ám.
Tôi rời khỏi, yên lặng rời khỏi.
Đối với đoạn đối thoại giữa bọn họ, tôi đã không còn bao nhiêu hứng thú nữa.
Bởi vì cái tôi để tâm, đã nhận được đáp án.
Anh không hề phủ nhận lời nói của Kỉ Lan.
Không hề phủ nhận câu ‘anh không hạnh phúc’ kia của cô ta……
Thật ra tôi nên sớm cảm giác được. Không chỉ mình anh, mà cả tôi có thật sự hạnh phúc không?
Chúng tôi đều giả vờ như không sao cả, nhưng thật sự có quên đi không?
Anh nuông chiều tôi, sớm muộn cũng sẽ thấy mệt.
Mà tôi được nuông chiều, cũng sớm muộn sẽ thấy chán.
Chỉ là không ngờ rằng, lúc nhận được đáp án, lòng tô


XtGem Forum catalog