XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342032

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2032 lượt.


“Em muốn đi ra ngoài.” Sờ sờ bờ ngực rắn chắc của anh, tôi làm nũng nói.
“Làm gì?” Anh khàn khàn lên tiếng hỏi.
“Hưởng thụ cuộc sống, giống như mọi người, hòa nhập vào trong đó. Mau lên!! Anh mau đứng dậy đi!”
Tôi hưng phấn ngồi dậy, thúc giục anh.
Mày tuấn của anh nhướng lên, nghi hoặc nhìn tôi, thở dài rồi ngoan ngoãn đứng dậy, thay quần áo.
Sau một lát, chúng tôi nắm tay ra khỏi biệt viện.
Đi về phía thế giới huyên náo, tràn ngập tiếng ca kia.
Nơi này tên là Nhạc Cực biệt viện, là nơi chủ nhân chiêu đãi bạn bè.
Nhìn Nghiêm Thiên Triệt cùng Diệp Mạn Đình qua lại không ngớt trong đám người, chúng tôi chỉ qua loa lên tiếng chào hỏi rồi đi vào một phòng có tiếng đàn du dương.
Nhưng vào nháy mắt cửa mở ra, tôi sững sờ tại chỗ.
Ngoại trừ người diễn tấu, ba người ngồi trong đó chúng tôi đều không xa lạ gì.
Niếp Phong, Quý Phong Nhiên, còn có Kỉ Lan kia nữa.
Đứng hình……
Hình ảnh vẫn dừng lại ở đó. Sự kinh ngạc viết trong mắt mọi người, chỉ trừ Kỉ Lan.
“Thật trùng hợp……” Nụ cười ngọt ngào vô tội, cùng giọng nói dịu dàng kia, thật sự làm cho toàn thân người ta không thoải mái. Người đầu tiên lên tiếng là cô ta, dường như không chút xấu hổ nào. Đứng dậy, còn dành ra chỗ ngồi bên cạnh cho tôi và Lôi Nặc.
“Mọi người làm sao vậy?” Cô ta mỉm cười nhìn mọi người, cuối cùng dừng tầm mắt trên người Lôi Nặc.
Anh không đếm xỉa đến người nào, kéo tôi xoay người muốn rời khỏi.
“Chờ đã.” Tôi ngăn anh lại.
“Nếu đều quen biết nhau, thì có hề gì đâu?” Tôi nhướng đôi mày thanh tú lên, kéo anh ngồi xuống.
Đối mặt, tôi đã học được.
Tiếng đàn vẫn du dương, nhưng phỏng chừng giờ phút này tất cả mọi người đã không còn nhàn rỗi tao nhã nữa rồi.
Kỉ Lan bảo người chơi nhạc lui xuống, sau khi bày ra chút trà bánh, vẻ mặt mang ý cười lần lượt châm trà cho chúng tôi.
“Sao các anh lại đến đây?” Tôi nhìn về phía Niếp Phong, lại liếc nhìn Quý Phong Nhiên một cái.
Hai người nhìn nhau, Quý Phong Nhiên không hề gì mà nhún vai, nhướng mày rậm lên: “Đều là bạn bè, đương nhiên là nhận được thiệp mời. Còn về chuyện vì sao lại trùng hợp xuất hiện trong phòng này, thì phải hỏi vị Kỉ tiểu thư đây.”
Ánh mắt chuyển hướng Kỉ Lan, tôi muốn nghe cô ta giải thích cho mình như thế nào một chút.
“Âm nhạc hay mọi người đều thích, đây cũng không có gì là trùng hợp hay không trùng hợp cả.” Cô ta không sao cả nói xong, tầm mắt lại đổ dồn về phía Lôi Nặc.
Mà người đàn ông bên cạnh tôi, lại là ngay từ đầu đã nhìn chằm chằm vào Niếp Phong và Quý Phong Nhiên phía đối diện, khuôn mặt u ám, không tốt lắm.
“À! Đúng rồi! Tôi có một người bạn làm bác sĩ ở Mỹ. Tay nghề của anh ta rất giỏi, có cần tôi giới thiệu cho La tiểu thư khám thử xem không?” Tiếng nói mềm mại, nhưng sắc mặt lại lộ vẻ âm hiểm. Lần đầu tiên tôi đối với cô ta không có bất cứ cảm giác nào khác ngoài chán ghét.
“Bác sĩ?” Niếp Phong nhìn tôi, trong đôi mắt tràn ngập thắc mắc.
“Em bị sao vậy?” Quý Phong Nhiên cũng hỏi theo.
“A…… thật có lỗi quá, đây là chuyện riêng của La tiểu thư, tôi đã không cẩn thận nói lỡ miệng rồi.”
Nhìn vẻ mặt hoang mang kia, tôi thật sự là bội phục tài biểu diễn của cô ta.
Nếu như trước kia tôi đối với cô ta còn có chút tôn trọng, thì bây giờ tôi là thẳng thừng bắt đầu khinh bỉ cô ta.
“Cô đủ rồi đấy!” Tiếng mắng tức giận từ bên cạnh tôi truyền đến, Lôi Nặc phẫn nộ nhìn Kỉ Lan.
“Chưa đủ! Làm sao đủ được chứ!” Vành mắt gần như là ửng đỏ lên trong nháy mắt, Kỉ Lan cũng bắt đầu lớn tiếng.
“Em bị sao vậy?” Niếp Phong thấp giọng hỏi, lo lắng cầm tay tôi.
Lại ‘bốp’ một tiếng, bị đánh xuống.
Lôi Nặc âm u nhìn Niếp Phong, không có chút độ ấm, lạnh đến dọa người.
“À…… không có gì, đáng ngại lắm.” Tôi xấu hổ nhìn anh, cầm tay Lôi Nặc.
Ai ngờ, một động tác này, lại làm đôi mắt Quý Phong Nhiên bên cạnh Niếp Phong lập tức ảm đạm xuống.
Muốn buông tay, lại bị bàn tay to kia giữ chặt.
Mà tiếng hít thở của người phụ nữ kia cũng bởi vì hành động của Lôi Nặc, mà dần dần rõ ràng.
“Thật sự không có gì đáng ngại sao?!” Cô ta nheo hai tròng mắt lại, nghiêng đầu nhìn tôi, vẻ mặt khiêu khích.
“Cô –” Ngăn không cho Lôi Nặc nói tiếp, tôi vỗ vỗ bờ vai anh, cười cười.
“Cô có cần phải mang điểm yếu của người khác đi rao rêu khắp nơi vậy không? Tàn nhẫn đâm vào chỗ đau của người khác, cô cảm thấy vui sướng lắm sao? Nếu yêu một người đàn ông mà lại biến cô thành dạng như hiện giờ, tôi đây cũng thật thương xót cho cô.”
Bất đắc dĩ lắc đầu, tôi thật sự rất thất vọng với cô ta.
Không phải vì bản thân tôi, mà là vì Lôi Nặc. Vì anh từng yêu một người phụ nữ như vậy, mà cảm thấy nguội lạnh trong lòng.
“Tôi sao? Ha ha……” Cô ta cười lạnh.
“Cô có yêu anh ấy được như tôi sao? Cô có biết cái gì là yêu không? Cô ích kỷ giữ lấy địa vị thiếu phu nhân của Lôi gia, lại không thể thật sự vì Lôi gia làm gì cả thì có tư cách gì mà nói tôi chứ! Cô chỉ là người phụ nữ không khỏe mạnh, là người phụ nữ không sinh nổi con!”
Một tiếng “chát –”, vang vọng toàn hiện trường.
Năm dấu ngón tay bỏ