Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342038
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2038 lượt.
i vẫn sẽ đau như cũ.
Vòng qua giả sơn, tôi đi đến một con đường nhỏ khác.
Tôi cũng không biết rõ đường đi lắm, nên rất lâu mới đến được hồ suối nước nóng.
Để cho khí nóng kia xông nóng mình, tầm mắt bắt đầu không rõ, ý thức lại đặc biệt minh mẫn.
Tâm sự trở nên ngày càng nhiều, cảm xúc trở nên không còn phập phồng nữa.
Những điều này đều là dấu hiệu.
Mà tôi, thân là bác sĩ tâm lý, hẳn phải rõ ràng hơn so với những người khác.
Thở dài một hơi thật sâu, nhắm hai mắt lại. Đưa hai tay ra, cảm nhận khí lạnh bên ngoài cùng nước nóng trong suối va chạm với nhau.
Tôi thấy thoải mái, thật muốn cả đời đều như vậy.
Nhưng tôi biết rõ điều đó là không có khả năng. Giống như quan hệ của Lôi Nặc và tôi vậy, mãi mãi an nhàn như vậy tiếp, là không có khả năng.
Một đợt tiếng ồn ào truyền vào, tôi cũng thận trọng hơn rất nhiều. Không còn là một mình trong hồ suối nước nóng nữa, bắt đầu có người đi vào.
Vội vàng xả nước lại xong, tôi đi ra.
Trở lại biệt viện của chúng tôi, thay quần áo của mình.
“Em về rồi à?” Lôi Nặc từ ngoài phòng đi vào, theo sau còn có một nhân viên phục vụ.
“Dạ.” Tôi xoay người lại, nhìn anh cười cười.
“Anh bảo người ta chuẩn bị chút thức ăn. Người ăn trong quán tương đối đông, anh nghĩ em hẳn là sẽ thích yên tĩnh.” Anh đi tới gần tôi, bảo phục vụ đặt món ăn lên bàn trước mặt tôi.
“Cám ơn.” Tôi cười xê dịch người. Nhìn một bàn món ngon này, thật đúng là đói bụng mà.
“Ăn nhiều một chút.” Anh dịu dàng nhìn tôi, trong mắt viết lên thỏa mãn.
“Ừm……”
Tôi cầm lấy đũa, tận tình khao bụng của mình.
Cũng không quên gắp thêm cho anh chút thức ăn.
Một bữa sáng, thời gian ăn cũng không tính là ngắn.
“Uống chén trà không?” Lôi Nặc đề nghị.
“Được.” Tôi gật gật đầu.
Sau khi bảo phục vụ mang đến ấm trà ngon nhất, chúng tôi ngồi vào bàn.
“Anh hạnh phúc không?” Tôi nhìn thẳng anh, hỏi ra lời trong lòng.
Anh lập tức sửng sốt, thân thể cũng cứng đờ. Lo lắng nhìn tôi.
“Em muốn nói chuyện với anh.” Cầm tay anh, tôi hít sâu một hơi.
Vẻ mặt Lôi Nặc chuyển sang nghiêm túc, con ngươi đen cực nóng sít sao nhìn tôi chằm chằm, sâu không thấy đáy.
Anh không nói gì, chờ tôi mở miệng.
“Em chuẩn bị tốt rồi……”
Gằn từng tiếng, rõ ràng rành mạch, tôi báo cho anh biết.
Vẻ mặt nghiêm túc hóa thành kinh ngạc, tiếp đó chính là hưng phấn. Anh kích động, nhìn tôi thật sâu, nói không ra lời.
Khóe mắt cùng khóe miệng đều tràn ngập ý cười, hy vọng cũng từ chỗ sâu trong con ngươi đen kia từ từ dâng lên.
“Em…… thật sự, chuẩn bị tốt rồi sao!?” Cuối cùng, anh giống như đã tìm được lại giọng nói của mình. Thật cẩn thận xác định lại, vẻ mặt khẩn trương.
“Ừm……” Tôi cười gật đầu, hôn lên môi anh.
“Ông trời……!!” Anh hưng phấn kêu to, nhanh chóng đứng dậy đi tới đi lui trong phòng.
“Tuy rằng tỷ lệ thành công rất nhỏ, nhưng bây giờ em bằng lòng đi thử. Cho dù cuối cùng, một chút hy vọng duy nhất cũng bị nhẫn tâm bóp chết đi nữa. Em biết nó sẽ rất đau, nhưng em nghĩ em đã có khả năng tiếp nhận thống khổ kia rồi.”
Đứng dậy theo anh, tôi chậm rãi tới gần anh.
Anh giang hai tay, chờ đón tôi.
Thật chặt, tôi ôm chặt lấy anh.
“Còn anh? Có thể tiếp nhận đả kích có hy vọng, rồi lại thất bại kia không?” Tựa ở bên tai anh, tôi nói nhỏ.
Xác định lòng của anh, đã trở nên quan trọng hơn bất cứ điều gì.
“Tuy rằng sẽ thật đáng tiếc, nhưng anh có thể.” Anh kiên định nói xong, tim đập liên tục tăng lên. Bang bang rung động, tôi nghe thấy rất rõ ràng.
Hiểu được kích động của anh, hiểu được khẩn trương của anh.
Anh cho tới bây giờ cũng chưa từng ép tôi về chuyện đó, nhất định là rất nôn nóng.
Đợi được quyết định của tôi, anh không thể nghi ngờ là vô cùng vui mừng.
Cho dù không thành công, vậy cũng có nghĩa rằng ít nhất tôi đã tiến về phía trước một bước.
“Vất vả cho anh quá……” Tôi hôn lên mặt anh, dịu dàng nhìn anh.
Nụ cười khoan dung cùng ánh mắt sủng nịch kia, làm cho tôi cảm động sâu sắc.
Vì em, anh thật sự đã vất vả rồi.
“Ngày mai liền đi tìm bác sĩ Lý, được không?” Sờ khuôn mặt tuấn tú của anh, tôi mỉm cười ngọt ngào .
“Được!” Anh gật gật đầu, dịu dàng hôn lên môi tôi.
Chỉ là thân mật đơn giản nhưng vào lúc bờ môi va chạm, lại không thể vãn hồi. Anh kích động hôn tôi, mà tôi cũng nhiệt tình đáp lại.
Cảm xúc mạnh mẽ trong nháy mắt thiên lôi câu địa hỏa* mà bùng nổ.
*thiên lôi câu địa hỏa: sấm sét hấp dẫn lửa đất.
Chúng ta điên cuồng triền miên, điên cuồng làm tình.
Các góc trong phòng, gần như đều để lại dấu vết ‘yêu’ của chúng tôi.
Tình yêu trầm bổng tại trong phòng ấm áp này, chúng tôi mệt mỏi nằm xuống giường mềm.
Anh nhấc chăn lên, một tay kéo tôi vào trong lòng. Hôn một cái thật sâu xong, mới để tôi nghỉ tạm một lát.
Cảm nhận được thở dốc của nhau, tôi vô cùng quyến luyến giờ khắc này.
Tương lai, nhất định sẽ gập ghềnh khó có thể tưởng tượng. Nhưng em, không muốn để anh phải một mình gánh vác .
Hôn nhân là thành quả sự cố gắng của cả hai người, em không muốn tiếp tục làm người bị động nữa.