XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Chỉ Trong Lời Nói

Không Chỉ Trong Lời Nói

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 134587

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/587 lượt.

ản mũi, thật là một việc gây cho ngươi ta ức chế.
Cho nên, nhân lúc cô nàng thời trang sành điệu, trẻ trung kia đứng dậy vào phòng trang điểm tút tát lại vẻ đẹp, cô nàng liền thừa cơ trút giận: “Khi nào về em sẽ kể cho bác, anh lại gây chuyện với con gái nhà lành cho coi.”
“Ai bảo anh gây chuyện với con gái nhà lành hả?”, Giang Dục Phong thản nhiên nói: “Là cô ta chủ động hẹn anh đấy.”
“Thế thì anh càng độc ác. Nếu không muốn tới thì cứ nói thẳng ra, tại sao còn lôi em đi cùng chịu tội chứ?”
“Chẳng phải em muốn đi ăn cùng anh sao?” Anh nói xong, liền nheo nheo mắt, ánh mắt xuyên qua vai cô nàng rồi nhìn chằm chằm vào góc nào đó gần cửa sổ, một lúc lâu sau mới thản nhiên cất tiếng: “Em nói Nhiếp Lạc Ngôn bị ốm sao?”.
Ninh Song Song sững người, gật đầu: “Vâng”. Lòng thầm nghĩ, đã hơn một tiếng đồng hồ rồi, tại sao bây giờ anh ấy mới phản ứng lại nhỉ?
Giọng của anh càng lúc càng lạnh lùng: “Vậy cô gái kia là ai?”.
“Hả?”, vừa quay đầu lại, Ninh Song Song liền bất giác sững sờ, cô gái đang ngồi bên cửa sổ kia chính là chị Lạc Ngôn, không những thế tay của chị ấy chính lúc này đây đang bị người ta nắm chặt nữa chứ.
Cô nàng tò mò hỏi: “Gã kia là ai vậy?”.
Chỉ thấy Giang Dục Phong đứng bật dậy, anh vứt khăn ăn trên ghế, mím môi sải bước về phía Nhiếp Lạc Ngôn. Ninh Song Song rùng mình một cái, không chỉ giọng nói lạnh lùng, mà khuôn mặt anh ba còn lạnh lùng hơn, lạnh như băng vậy.
Nhiếp Lạc Ngôn cũng sững sờ, cô đang đặt tay trên bàn, tại sao lại bị người ta đột nhiên nắm chặt vậy chứ? Rõ ràng cô bị Chung Hiểu Linh kéo dậy từ giường ngủ tới đây để cứu viện, nhưng ai ngờ cô ấy mượn cớ chuồn về trước, chỉ còn lại cô cùng lão khách hàng mặt đối mặt thảo luận về chuyện tiếp tục ký hợp đồng thiết kế. Đã hơn nửa tiếng trôi qua, nhưng vẫn không nói được chuyện gì ra hồn, cứ mở miệng thì lại “ông nói gà bà nói vịt”.
Trong một phút thảng thốt, cô rụt tay lại theo bản năng, nhưng không ngờ đối phương càng giữ chặt hơn, cô nhíu mày khó chịu: “Ông Hồng?”.
Nhưng đối phương lại vẫn cười như không có chuyện gì, như thể ông ta đang nắm chặt bộ đồ ăn trong tay vậy, nói một cách tự nhiên: “Chuyện hợp đồng ấy mà, anh em mình chuyển tới chỗ khác nói chuyện sau được không?”.
Sau vài giây ngắn ngủi, cô đã nhận ra hàm ý của lão khách hàng, sắc mặt bừng bừng tức giận, suýt nữa thì cho lão ta một cái bạt tai. Nhưng kết quả là còn có người nhanh hơn, gần như cô chưa kịp phản ứng gì thì bóng người đó đã ở trước mặt, vừa hay anh lại đứng ngược với ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ, các đường nét trên khuôn mặt vô hồn ấy đều trầm lặng, lạnh lùng vô cùng.
Chưa nói gì thì cánh tay cô đã bị Giang Dục Phong kéo lại rồi thừa thế lôi mạnh đi. Sức anh rất khỏe nên cô không thể khống chế được, cô bước vội sau anh cùng bước chân loạng chạng, nhưng cũng may mà cô có thể thoát khỏi lão khách hàng kia.
Nghe thấy lão khách hàng đang phàn nàn phía sau, dường như bộ dạng của lão cũng vô cùng phẫn nộ, nhưng Nhiếp Lạc Ngôn chẳng thèm đếm xỉa, cũng chẳng có thời gian để đấu lại, bởi bản thân cô đã nhanh chóng bị kéo tới hành lang nhà hàng.
“Anh làm gì vậy?...” Khó khăn lắm cô mới thoát khỏi vòng kìm hãm của anh, cất tiếng hỏi khi hơi thở còn chưa ổn định lại.
“Anh cũng muốn hỏi xem em đang làm gì đây?” Giang Dục Phong khoanh tay trước ngực, nhìn xuống cô, kỳ thực thì anh đang cau có, đôi mắt dường như ẩn chứa vẻ khinh bỉ. “Con mắt của em từ lúc nào đã trở nên suy đồi tới mức này hả? Em có thể chuyện trò với loại đàn ông như vậy sao?”
Anh biết mọi việc không phải như vậy nhưng vẫn cố ý làm nhục cô, cô bực dọc đáp lại: “Liên quan gì tới anh chứ?”.
Giang Dục Phong cười gằn một tiếng: “Anh chỉ sợ nếu bị đồn ra ngoài thì se hủy hoại thanh danh của anh mà thôi”.






Như nghe thấy một chuyện hết sức nực cười, Nhiếp Lạc Ngôn cong môi một cách không hề che giấu: “Anh cũng có thanh danh sao?”. E là đám con gái anh từng qua lại cũng chẳng có ai trinh trắng.
Cô quay đầu bỏ đi, cả dãy hành lang tĩnh lặng khác thường, thậm chí còn chẳng gặp nhân viên phục vụ nào đi ngang qua. Có thể do giấy dán tường in hoa màu vàng đậm, cũng có thể là người ta cố ý tạo bầu không khí yên tĩnh mà nho nhã, nên mặc dù là ban ngày nhưng ánh sáng lại có phần mờ ảo. Cô càng cảm thấy chóng mặt, đầu óc quay cuồng, mỗi lần cất bước lại có cảm giác lâng lâng. Hành lang u ám giống như một đường hầm dài hun hút mà chật chội, thiết bị sưởi ấm thổi vù vù trong không gian khép kín này càng khiến cô cảm thấy vô cùng ngột ngạt.
Cơ thể ớn lạnh từng cơn, rõ ràng thiết bị sưởi ấm đang bật vừa đủ, nhưng Nhiếp Lạc Ngôn vẫn cảm thấy lạnh, nên cô chẳng còn đủ sức để so đo, tính toán với anh, chỉ nghĩ nhanh chóng lấy lại áo khoác và găng tay của mình rồi về nhà uống thuốc và ngủ một giấc.
Mới đi được vài bước, đã nghe thấy giọng nói của anh vọng tới từ phía sau: “Em vội vàng quay về như thế là do bị người ta hút hồn rồi sao?”
“Đúng vậy, đúng vậy.” Nhiếp Lạc Ngôn chẳng buồn quay đầu lại đ