Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Chỉ Trong Lời Nói

Không Chỉ Trong Lời Nói

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 134588

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/588 lượt.

ể trình bày với anh. Cô chưa quên lần cưỡng hôn cùng hành động cố ý sỉ nhục của anh tối hôm đó, trong lòng cô không thể không ghi nhớ mối hận này. Nhưng ai ngờ, chỉ một giây sau trán cô đã bị ghìm chặt.
Nhiếp Lạc Ngôn cũng được coi là nhân viên cốt cán, nên bình thường ăn nói cũng có phần thoải mái. Kyle vẫn dựa vào ghế xoay, chau mày hỏi: “Sao vậy?”.
Đem mọi chuyện kể lại một lượt, đồng thời tự động lược bỏ đoạn có sự xuất hiện của Giang Dục Phong, Nhiếp Lạc Ngôn nói: “Dù thế nào thì sau này em cũng không muốn tiếp xúc với loại người này nữa, cho dù sếp có trừ tiền thưởng, em cũng không thắc mắc, hôm nay chưa cho lão hai cái tát tai quả thực đáng tiếc.”
Kyle cười cười: “Sao phải trừ tiền thưởng, lỗi không phải ở em, huống hồ khách hàng này vốn cũng chẳng phải do em phụ trách”.
Nhắc tới việc này, Nhiếp Lạc Ngôn càng cảm thấy kỳ lạ: “Không biết cô nàng Chung Hiểu Linh chạy đi đâu rồi nữa. Nếu có cô nàng ở đó, chắc đã không xảy ra chuyện vừa rồi”.
Kyle không cười nữa, khẽ gật đầu nói: “Mọi thứ đã qua rồi, việc tiếp theo tôi sẽ giải quyết. Chẳng phải hôm nay em xin nghỉ sao? Thôi về nhà đi.”
Đi tới tầng dưới công ty thì vừa hay nhìn thấy một bóng người rất quen thuộc, người đó mặc bộ váy thẫm màu cùng chiếc áo khoác đỏ rực, đang chậm rãi bước tới.
“Chung Hiểu Linh!” Nhiếp Lạc Ngôn bừng bừng nổi giận, lồng ngực phập phồng vì giận dữ, cố nén cơn đau đầu dữ dội và chạy đến chặn Chung Hiểu Linh lại. “Cậu đi đâu vậy? Để lại một mình mình với lão già đê tiện đó, còn mình thì phủi mông bỏ đi như vậy, làm người cũng nên có nghĩa khí một chút chứ!”.
“Sao vậy? Không đàm phán thành công à?” Chung Hiểu Linh giấu vội hai chiếc túi mua hàng trên tay ra sau, nhưng vốn dĩ chúng có kích thước hơi lớn nên Nhiếp Lạc Ngôn nhìn thấy mà tức muốn hộc máu: “Cậu! Cậu đi mua sắm sao? Cậu bỏ lại mình ở đó, còn bản thân thì chạy đi dạo phố phường sao?”.
“Cậu nói nhỏ một chút có được không. Mình tưởng cậu có thể giải quyết được nên mới nhân cơ hội chuồn đi mua chút đồ, tuần sau sinh nhật mẹ mình, từ lâu bà đã nói là muốn một chiếc áo khoác lông cừu. Cậu nhìn này, lúc lượn lờ ở trung tâm thương mại mình còn nhìn thấy một chiếc khăn quàng cổ, cảm thấy nó rất hợp với cậu nên đã mua về tặng cậu đấy.”
“…Cảm ơn!” Thấy biểu hiện mua quà đút lót của đối phương, lửa giận của Nhiếp Lạc Ngôn mới nguôi ngoai một chút, nhưng cô vẫn ức chế: “Tố chất lão khách hàng của cậu kém thật, sau này đừng có nhắc đến lão trước mặt tớ, nếu không nhắc lần nào là bị chửi lần đấy đó”, ngưng lại một chút rồi nói: “Mình thấy cậu gần đây rất sao nhãng đấy, số lần làm thêm giờ giảm đáng kể, còn thường tranh thủ ra ngoài làm việc riêng. Sao vậy, mới đi làm có bốn, năm năm mà đã cảm thấy mệt mỏi rồi à?”.
Thực ra Nhiếp Lạc Ngôn chỉ buột miệng trêu đùa thôi, không ngờ Chung Hiểu Linh nhìn cô trầm tư một hồi, liền hỏi thẳng: “Có phải cậu đang nghĩ tới chuyện đổi việc không vậy?”. Chung Hiểu Linh dường như không hiểu ý của cô. “Chỉ là nhảy múa một chút thôi”, Chung Hiểu Linh nói tiếp: “Cứ làm mãi ở một công ty, lẽ nào cậu không chán? Thay đổi môi trường mới, không biết chừng còn có nhiều cơ hội thăng tiến ấy chứ.”
“Mình ư?... Tạm thời chưa nghĩ tới việc này.” Đột nhiên Chung Hiểu Linh nhắc tới chuyện này khiến Nhiếp Lạc Ngôn có phần lúng túng, cô chun mũi, chỉ cảm thấy huyệt thái dương càng lúc càng đau, cô cố nén chịu, nói: “Mình chỉ buột miệng nói thế thôi, chắc cậu không định thay đổi công việc chứ?”.
“Không đâu, không đâu, mình cũng chỉ buột miệng nói thế thôi.”
Có lẽ sắc mặt của cô thực sự không tốt khiến Chung Hiểu Linh đinh ninh dặn dò: “Cậu về nhà uống thuốc rồi ngủ một giấc đi, bảo đảm ngày mai sẽ khỏi thôi”.
***
Hiệu quả của thuốc cảm rất rõ rệt, sau khi uống một viên, Nhiếp Lạc Ngôn cuộn chăn ngủ một giấc tới tận khuya. Cuối cùng cô vẫn bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, giai điệu vui vẻ reo lên từng hồi từng hồi, sau khi tỉnh ngủ cô liền bắt máy, chỉ thấy đầu dây bên kia là tiếng ồn ào, ầm ĩ, tiếp đó còn nghe thấy tiếng của Lý Minh Lượng: “Tiểu Nhiếp, mau tới đây đi! Thiếu mỗi mình cậu thôi đấy…”.
Cô chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào: “Tới làm gì?”.
“Hát karaoke. Hôm nay là sinh nhật mình, nếu cậu không phải làm thêm giờ thì lập tức bắt xe tới đây, bọn mình đang ở Hoàng Thành”.
Cô trốn trong chăn không muốn cựa quậy, lười biếng hỏi: “Bây giờ sao…”.
“Lại muốn từ chối chứ gì? Mình thấy cậu chẳng nhiệt tình chút nào. Năm ngoái sinh nhật mình thì cậu lại vừa bay đi công tác ở Hồng Kông, năm kia thì lý do phải đi ăn cơm với bạn trai, để mình nghĩ xem lý do năm trước nữa cậu vắng mặt là gì…”
“Được rồi, được rồi!” Sao mà thù dai nhớ lâu đến thế, cô chịu thua rồi, chỉ đành nhanh chóng ngồi dậy, nghiêm túc thanh minh: “Trước đây đều là lý do đặc biệt. Vì mối quan hệ của hai bọn mình, hôm nay chắc chắn mình sẽ có mặt! Cậu cúp máy trước đi, nửa tiếng sau gặp lại”.
Nhưng nửa tiếng sau, cô hoàn toàn không ngờ mình lại gặp Trình Hạo ở quán KTV Hoàng Thành.
Thực ra, cô nên nghĩ tới điều này từ trước.