Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Chỉ Trong Lời Nói

Không Chỉ Trong Lời Nói

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 134581

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/581 lượt.

r>Trình Hạo và Lý Minh Lượng là anh em tốt từ thời đại học, chuyến du lịch Hoàng Sơn đó, họ còn ngủ chung phòng, nên có thể dễ dàng nhận ra hai người hợp nhau thế nào.
Cô nên sớm nghĩ ra việc cậu ấy không thể không có mặt trong bưa tiệc sinh nhật của Lý Minh Lượng mới phải. Có lẽ do cô ngủ mê mệt quá nên đầu óc không tỉnh táo để suy nghĩ.
***
Căn phòng mờ tối nhưng rất náo nhiệt, phải có tới mười bạn học cũ tụ tập, người đang hứng khởi uống rượu, người thì tranh giành micro.
Cũng không biết ai là người chú ý tới cô đầu tiên, người đó giật micro nói: “Có người đến trễ”. Chỉ trong tích tắc mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa.
Ngay lập tức có người hét lớn: “Phạt rượu, phạt rượu, phạt rượu…”.
“Bọn mình đã uống hết một vòng rồi, sao bây giờ cậu mới tới?”
“… Tiểu Nhiếp, đợi cậu vất vả thật đấy!”
Trong tiếng cười nói ầm ĩ, lon bia Thanh Đảo mát lạnh đã được nhét vào tay cô, Nhiếp Lạc Ngôn cầm lấy rồi tìm chỗ ngồi cạnh Lý Minh Lượng. “Xin lỗi nhé, mình đã tới muộn!”
Bộ dạng cười xun xoe của cô lọt vào mắt Lý Minh Lượng, rõ ràng là trong căn phòng với ánh sáng mờ tối nhưng khuôn mặt cô lại như sáng bừng, đẹp như viên kim cương lấp lánh nhất trên thế giới này. Lý Minh Lượng cảm thấy hôm nay mình quả thực hơi quá chén, nhưng vẫn không muốn rời mắt khỏi Nhiếp Lạc Ngôn.
Anh chàng nhìn cô đầy ẩn ý, rồi hỏi: “Chỉ một câu xin lỗi là xong sao?”
Nhiếp Lạc Ngôn nhận thấy Lý Minh Lượng có phần hơi to tiếng, nghĩ chắc hôm nay tổ chức sinh nhật nên cậu ấy rất vui, cô cũng sảng khoái đáp lại: “Vậy mình uống cạn trước, còn cậu thì tùy ý nhé!”.
Cảm cũng mặc, có xả mạng cùng quân tử cũng được, nói xong liền ngửa cổ uống hết lon bia.
Ai ngờ Lý Minh Lượng lại chậm rãi lên tiếng: “Giữa chúng mình, chẳng có gì gọi là tùy ý cả.” Tiếp đó lộn ngược lon bia đã cạn xuống, lắc lắc, rồi vứt lên bàn.
Nhiếp Lạc Ngôn thấy hơi bất ngờ, sau đó lại cười phá lên: “Không tùy ý thì không tùy ý, làm gì phải nghiêm túc vậy chứ?”.
Uống xong, mọi người lại bắt đầu hát.
Hôm nay hình như cô rất có hứng, loáng một cái đã nhập cuộc, từ những ca khúc của Lưu Nhược Anh, tới Tiêu Á Hiên, rồi Lương Tịnh Như, cô đều hát hết, tay luôn giữ chặt micro.
Chỉ nghe thấy có người nói: “Chết rồi, chết rồi, kẻ độc chiếm micro đã xuất hiện”.
“Tiểu Nhiếp là kẻ độc chiếm micro nữ, Lý Minh Lượng là kẻ độc chiếm micro nam, điều này chẳng phải đã được công nhận từ hồi học đại học rồi sao.”
“… Hay hai cậu song ca một bài đi, sau đó nhường cơ hội thể hiện cho các bạn khác!”
Cô thì chẳng có ý kiến gì, nhưng quay đầu lại nhìn, thấy Lý Minh Lượng đã uống quá chén, đang ngoẹo cổ vào một góc sô pha, trông bộ dạng không biết đang ngủ hay thức nữa. Bài hát được chọn đã hiện lên màn hình, có người đề nghị: “Hay là hai người các cậu hát đi”, rồi chuyển micro cho người kế bên.
Tâm trạng Nhiếp Lạc Ngôn bất giác chùng xuống, cô ngước mắt nhìn, người đó lặng lẽ cầm micro, căn phòng rộng là vậy, nhưng vừa hay cậu lại ngồi gần vị trí màn hình nhất, ánh sáng từ màn hình chiếu nghiêng vào gương mặt cậu trông mờ mờ ảo ảo hư hư thực thực, dưới ánh sáng đó các đường nét trên khuôn mặt trở nên trầm tĩnh lạnh lùng. Thực ra, cô đã nhìn thấy cậu từ lâu, cả người cậu dựa vào chiếc ghế sô pha mềm mại, trông bộ dạng rất thoải mái, lại có vẻ tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức giống như một pho tượng hoàn mỹ. Có thể trong lòng cậu đang mang tâm sự, đám bạn học bên cạnh ồn ào là thế nhưng cậu lại giống như đang ở một nơi khác, như thể chỉ có thân xác là vẫn ở trong phòng này, còn hồn phách không biết đã bay tới ph rồi.
Nhưng bây giờ cậu lại cầm micro để hát.
Từ lúc cô xuất hiện, dường như cậu chẳng nói gì, nhưng đúng lúc này cậu muốn hát cùng cô.
Vì bị cảm, hơn nữa đá hát lâu như vậy khiến giọng của Nhiếp Lạc Ngôn hơi khàn, nhưng vừa hay chất giọng như thế lại rất hợp với bài hát này. Còn giọng của cậu vốn đã rất hay, vừa trầm ấm vừa thư thái.
Cô vừa cầm micro vừa nhìn những dòng chữ đen trắng lướt nhanh trên màn hình, Trình Hạo đang hát: “Em nên từ chối tôi từ lâu rồi, không nên chấp nhận lời theo đuổi của tôi, cho tôi khát vọng, mãi mãi giữ tên em…”
Không hiểu sao, lòng cô bỗng trào nỗi xót xa.
Đoạn ca từ này đáng ra phải do cô hát mới đúng.
Nếu ngày từ đầu cậu không xuất hiện trước mặt cô, nếu như năm đó ở ngoài hội trường, cậu không cho cô mượn ô, cũng không khen: “Cậu chơi violon hay thật”, thì cô và cậu sẽ không lướt qua nhau như thế, cô và cậu sẽ mãi là một cặp đôi trong hàng nghìn hàng vạn người xa lạ trên thế giới này.
Cậu cho cô hi vọng, cũng có thể cô cho rằng đó là hi vọng, để rồi giữ lại một ký ức không thể xóa nhòa.
Không chỉ là tên gọi, thứ cậu cho cô, đâu chỉ đơn giản chỉ là một cái tên?






Dường như tất cả mọi người đều chăm chú lắng nghe, bởi vì giọng của cô và cậu kết hợp rất hay, như kiểu đã từng tập với nhau rất nhiều lần rồi vậy. Mặc dù mỗi người ngồi ở một góc phòng, mặc dù từ đầu tới cuối không hề trao nhau ánh mắt, nhưng cô và cậu phối hợp


XtGem Forum catalog