Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo
Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/584 lượt.
rất ăn ý.
Mãi tới khi giai điệu cuối cùng kết thúc, vẫn còn nghe thấy tiếng vỗ tay cùng những lời khen không dứt.
Lý Minh Lượng không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, cánh tay khoác lên vai Trình Hạo, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía cô. Nhiếp Lạc Ngôn ngây người một lát rồi mới định thần lại, chỉ cảm thấy họng mình khô rát, liền để micro xuống rồi vơ vội lấy cốc nước, ai ngờ trong lúc vội vàng lại cầm nhầm cốc của người khác, cũng không biết là cốc của ai nữa, cốc đó có cả bia lẫn trà. Cô vừa uống một ngụm đã thấy vô cùng khó chịu, mùi vị của cốc nước kỳ quặc tới mức cô chỉ muốn nôn tại trận. Kết quả là cô vẫn đứng dậy được và chạy vào nhà vệ sinh.
Nhưng không nôn được, cô chỉ có thể chống hai tay trước bồn rửa sáng loáng, rồi chăm chú nhìn mình trong gương.
Thất thường, thất thường hết lần này tới lần khác, chỉ vì người đó.
Từ phòng vệ sinh đi ra, Nhiếp Lạc Ngôn không vội về phòng ngay. Dãy hành lang vòng vèo khúc khuỷu, được xây dựng giống như mê cung, cô rẽ ngoặt hai lần thì tìm được một đại sảnh vô cùng vắng vẻ, những chiếc sô pha đặt ở chính giữa không gian chẳng có ai ngồi, còn có các tấm kính trong suốt càng khiến chỗ này trở nên lạnh lẽo, trống trải.
Cô ngồi xuống, vì không ăn tối, vừa rồi lại uống quá nhiều bia, nên dạ dày cô đã có chút khó chịu từ lâu. Cô cứ lặng lẽ ngồi dựa vào ghê sô pha, sau đó nghe thấy âm thanh vọng tới từ một số căn phòng nào đó.
Có lẽ do cửa phòng đó đóng không kín, nên tiếng hát bên trong truyền ra từ khe hở, kết hợp với tiếng huyên náo bên trong, vô tình khiến âm thanh trở nên uyển chuyển dễ nghe. Một cô bắt chước giọng hát của Vương Phi: “… Có lẽ yêu anh và nỗi nhớ anh còn nhiều hơn những lần được nhìn thấy anh… Có lẽ thích anh, tưởng tượng về anh còn nhiều hơn những lần có được anh…”.
Một giọng ca trong trẻo, kỳ ảo, thực ra rất giống với giọng Vương Phi.
Tới khi tiếng hát dừng hẳn, Nhiếp Lạc Ngôn vẫn ngồi nguyên như cũ, lưng dựa vào ghế sô pha ấm áp, mềm mại, mắt nhắm nghiền như thể đang đắm chìm trong giai điệu du dương kia. Cô từng có một thời rất thích vị Thiên hậu Hoa ngữ này, gần như tất cả những bài hát của cô ấy cô đều có thể hát được, đương nhiên cũng có cả bài hát trên. Nhưng cô không thích bài hát ấy lắm, có lẽ do giai điệu, cũng có thể do một vài nguyên nhân khác, tóm lại là không thích. Nhưng mãi tới hôm nay cô mới phát hiện, hóa ra ca từ của bài hát này lại hay đến thế… yêu anh và nỗi nhớ còn nhiều hơn những lần được nhìn thấy anh… một tâm trạng trăn trở, thật phức tạp biết bao.
Đang thầm nhẩm theo lời bài hát trên thì đột nhiên cảm thấy có ai đó đang ở rất gần, may mà cô chưa say, cô lập tức mở choàng mắt thì trước mặt đã là một khuôn mặt to tướng.
Cô sợ hết hồn, hơi rượu bỗng phả ra nồng nặc: “Trùng hợp thật đấy…”
“Em cũng tới đây chơi sao?” Người đàn ông đó bước loạng choạng rồi ngồi xuống cạnh cô.
Nhiếp Lạc Ngôn lập tức đứng lên, nét mặt sợ hãi như thể đang tránh bệnh dịch, cô gạt mạnh cánh tay đang hướng về phía mình, rồi nghiêm giọng quát: “Hồng tiên sinh, xin ông hãy tự trọng”.
“… Trọng cái gì mà trọng?” Đối phương rõ ràng đang ở trạng thái nửa tỉnh nửa say, đầu ngoẹo sang bên, đến cả ánh mắt nhìn người khác cũng vẩn đục, thế mà vẫn nhớ việc chọc ghẹo đàn bà, ông ta thừa thế định kéo tay cô.
Trong tình hình này có nói nhiều cũng vô ích, cảnh tượng lúc ăn cơm trong nhà hàng vào buổi trưa lại tái hiện trong đầu, Nhiếp Lạc Ngôn cảm thấy vô cùng ghê tởm, liền hất mạnh tay lão ta ra rồi quay đầu bỏ đi.
Nhưng lão ta không bỏ qua, lập tức đuổi theo, rõ ràng là bước đi xiêu vẹo nhưng tốc độ lại rất nhanh, chỉ mới hai, ba bước đã ở ngay sau Nhiếp Lạc Ngôn rồi giơ tay túm lấy áo cô.
“Đi… uống một ly với anh!”, lão lè nhè.
Nhiếp Lạc Ngôn bị đẩy mạnh vào tường, còn chưa kịp cự tuyệt thì đã nghe thấy một giọng nói quát vọng tới từ phía sau: “Buông cô ấy ra!”.
Dường như cùng lúc đó, bóng đen kia xông tới với tốc độ nhanh như chớp, Nhiếp Lạc Ngôn chỉ thấy mọi thứ trước mặt nhòe đi, thậm chí cô chẳng nhìn rõ nữa, lão khách hàng đang ép vào người cô đã bị kéo ra, lực kéo rất mạnh nên ngay cả cô cũng bị liên lụy, thuận thế ngã lảo đảo sang bên.
Tới khi đứng vững, Nhiếp Lạc Ngôn mới nhận ra, đó là Trình Hạo! Đúng là Trình Hạo!
Cô không biết tại sao cậu lại đột ngột xuất hiện, cũng không biết cậu xuất hiện từ lúc nào, điều duy nhất cô biết là cậu đang nắm cổ áo lão Hồng, dùng đầu gối và cùi chỏ đè chặt lão nửa tỉnh nửa say kia vào tường, tiếng va chạm rất to, thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng “hự”. Hai người họ đứng cách cô một khoảng, nhưng nhờ ánh sáng đèn điện, cô vẫn có thể nhìn rỏ vẽ lạnh lùng trên khuôn mặt cậu.
Cô chưa bao giờ nhìn thấy cậu trong bộ dạng thế này, nét mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt lại hừng hực lửa giận, vô cùng đáng sợ.
Nhiếp Lạc Ngôn thực sự có chút sợ hãi, sợ hai người đàn ông kia sẽ đánh nhau mà không ai có thể can ngăn. Cô đứng ngây ra tại đó không biết nên làm gì, chút men rượu đã biến mất từ lâu, cô nghe thấy Trình Hạo nói: “Đặt tay cẩn thận cho tôi”.
Có lẽ quá hoảng sợ