Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134553
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/553 lượt.
br>Với độ cao mấy nghìn mét, nếu không phải nể mặt các em tiếp viên hàng không xinh đẹp chốc chốc lại xuất hiện thì Nhiếp Lạc Ngôn đã nhảy lên bóp chặt cổ người này, để anh ta vĩnh viễn không còn nói được nữa.
Rõ ràng anh đưa cô đi theo để chọc tức cô đây mà.
Bây giờ thực sự là cưỡi trên lưng hổ, bị anh chọc giận như vậy, cô chỉ có thể nhắm mắt ngủ, không thèm đếm xỉa đến anh nữa. Kết quả là, cô ngủ thật, lúc tỉnh dậy thì máy bay đang chuẩn bị hạ cánh, trên người không biết tự lúc nào đã được đắp lên một tấm chăn.
Còn Giang Dục Phong vẫn giữ nguyên tư thế ban nãy, không biết anh ta ngủ thật hay chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi nữa.
Đang là giữa trưa, ánh nắng vàng nhạt từ cửa sổ máy bay rọi vào, cô nghiêng người khiến ánh nắng chiếu lên mặt anh, từ trán tới sống mũi, tới bờ môi rồi tới cằm, mỗi đường nét đều đẹp đẽ, rõ ràng đến mức khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải ngỡ ngàng. Cô cựa quậy, ánh nắng lại bị che khuất nên không chiếu lên mặt anh nữa, gương mặt anh lúc này như xị xuống, gần giống như khi tâm trạng không tốt.
Đột nhiên Nhiếp Lạc Ngôn cảm thấy rất thú vị, thoắt sáng thoắt tối, trong khoang máy bay không lấy gì làm lớn, nét mặt anh dường như có thể thay đổi tùy ý giữa ánh sáng dìu dịu và sự u ám nặng nề, rất giống với tâm trạng thất thường của anh, biến đổi khó lường.
“Em đang làm gì thế?”.
Đang rất vui thì anh chàng Giang Dục Phong kia bỗng dưng mở mắt nhìn chằm chặp, khiến cô khẽ sững người.
“Đâu có”, hơi cụt hứng Nhiếp Lạc Ngôn ngượng ngùng dựa lưng vào ghế, không muốn nói gì thêm với anh.
Cô nàng nhỏ mọn, Giang Dục Phong nghĩ thầm. Nhưng dáng vẻ nhỏ mọn của cô tại sao lại đáng yêu như vậy chứ?
Sau khi xuống máy bay, họ vào khách sạn trước tiên, đến tối có người tới mời họ dùng cơm khách. Nhiếp Lạc Ngôn vốn không thích các thể loại giao tiếp xã giao này nên Giang Dục Phong cũng không nài ép, anh để cô tự giải quyết vấn đề bữa tối, còn mình thì dẫn theo đám đồng nghiệp cùng đi.
Thực ra, người phụ nữ về mặt tiếp đón đối tác cũng cảm thấy hơi bất ngờ khi lần này Giang Dục Phong đích thân xuất hành, tuy đây là hạng mục lớn, nhưng cũng nghe nói anh từ trước tới giờ không hay đi công tác, phần lớn công việc đều được giải quyết thông qua trợ lý đắc lực hoặc qua điện thoại, hay cũng có thể giải quyết trong cuộc họp trực tuyến trên mạng. Do vậy, từ khi nhận được thông tin, họ liền bắt tay chuẩn bị, mở một buổi tiệc cao cấp để tiếp đãi vị khách trẻ tuổi hiếm hoi này.
Mọi người liên tục chúc rượu, sau mấy lượt uống, Giang Dục Phong lấy máy ra nhắn tin.
“Ăn chưa?”
Đợi năm sáu phút, không thấy ai trả lời.
“Đang đi dạo phố?” Anh nghĩ cô đang đi dạo bên ngoài nên mới không nghe thấy tiếng chuông tin nhắn..
Trong đêm tối tại thành phố xa lạ này, rốt cuộc cô đang làm gì?
Buổi tiệc vừa kết thúc, anh vội vàng về khách sạn, trước tiên tới quầy tiếp đón xác nhận thông tin, sau đó nhanh chóng lên tầng gõ cửa phòng cô.
Nhìn thấy cô với cặp mắt ngái ngủ phía sau cánh cửa, anh chẳng biết phải nói sao nữa.
Nhiếp Lạc Ngôn khẽ vuốt tóc, tức giận hỏi: “… Có việc gì vậy?”.
“Em không nghe thấy tiếng chuông điện thoại sao?”.
“Ồ, em để chế độ im lặng.”
“Thế điện thoại phòng thì sao?”
“Hình như có reo hai lần, sao vậy?” Cô cô gắng nhớ lại, lúc đó mình còn chẳng muốn thò tay ra bắt máy. Đang lúc ngủ ngon lại bị tiếng ồn làm cho thức giấc, thực là chuyện chẳng vui chút nào.
“Không có gì”, giọng nói của Giang Dục Phong có phần cứng nhắc.
Cô thậm chí còn không biết tâm trạng của anh tại sao lại đột nhiên xấu đi như thế.
Anh lại hỏi: “Em ăn cơm chưa?”.
Cô lắc đầu, thái độ vẫn chán chường như trước: “Không đói”. Thực ra là ngủ chưa đã, sau chuyến đi dài, sức hút của chiếc giường xem ra còn mạnh hơn đồ ăn rất nhiều.
“Em vẫn muốn ngủ thêm một lúc, chúc anh ngủ ngon.”
Cô định đóng cửa nhưng bị Giang Dục Phong giơ tay chặn cửa lại, một chân bước vào trong, sau đó đẩy cô vào nhà tắm, nói: “Không được, đi tắm, sau đó chúng ta đi ăn”.
“Hả? Anh chẳng phải vừa ăn xong sao?” Dù còn ngái ngủ nhưng rõ ràng cô ngửi thấy mùi rượu trên người anh mà.
“Em đi tắm trước đi rồi nói chuyện sau”.
Không cho cô cơ hội thắc mắc, anh mở cửa phòng tắm, bật vòi hoa sen, sau đó cửa phòng tắm bị đóng “sầm” một tiếng.
Nhiếp Lạc Ngôn đầu tóc còn rối bời đứng trước gương cởi quần áo, lòng thầm nghĩ, làm gì mà vội thế, đến cả nước cũng bật sẵn cho cô? Tại sao không đẩy cô đứng trước vòi hoa sen rồi bật nước, làm vậy cô sẽ tỉnh nhanh hơn nhiều.
Tắm xong đi ra, Nhiếp Lạc Ngôn thấy Giang Dục Phong đang mở cửa sổ hút thuốc, đến đèn cũng không thèm bật, vẫn là trạng thái lầm lì như ban nãy. Cô chỉ nhìn thấy đóm lửa ở đầu điều thuốc chốc chốc lại lập lòe lúc ẩn lúc hiện trước miệng anh.
Người đàn ông dong dỏng này đứng trong bóng tối, những đường nét anh tuấn dường như chỉ là những phác họa tĩnh lặng, còn sau lưng anh là bầu trời đêm rộng lớn cùng ngọn hải đăng cao vạn trượng sáng lấp lánh như ánh sao… Thực ra,