Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Chỉ Trong Lời Nói

Không Chỉ Trong Lời Nói

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 134552

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/552 lượt.

thể chỉ buột miệng nói chuyện thời tiết vậy: “Chuyện hôm trước anh cứu em, em báo đáp anh thế nào?”.
Nụ cười và giọng điệu ấy hoàn toàn vô hại, nhưng Nhiếp Lạc Ngôn lại cảm thấy mình đang từng bước giẫm vào cái bẫy sâu nguy hiểm. Nhưng cô vẫn thật thà đáp: “Em chưa nghĩ tới việc đó”.
Nụ cười trên gương mặt anh tuấn của người kia càng thêm rạng rỡ: “Hay là, để anh quyết định thay em nhé!”.
Quyết định của anh là, muốn cô nghỉ làm rồi cùng đi công tác với anh.
“Không được, em còn có công việc của em”, cô đáp.
“Khách hàng hiện tại của em chính là anh.”
“Em không quên, thực ra Ninh Song Song mới là khách hàng của em, em chỉ làm việc với người có tên trong hợp đồng thôi.”
“Lẽ nào anh phải gọi con bé đi cùng thì em mới chịu đồng ý?” Mắt Giang Dục Phong khẽ nheo lại, rõ ràng anh đã mất kiên nhẫn.
Cô chán nản: “Anh đi công tác, sao lại muốn em đi cùng chứ?”.
Anh nghĩ ngợi một lúc, nói: “Đại khái là vì trên đường đi sẽ rất buồn, rất vô vị”.
“Anh có thể đưa theo mấy cô thư ký, hoặc gọi thêm vài bạn tình hồng nhan tri kỷ của mình đi cùng cũng được mà.”
Nào ngờ anh cười rất dịu dàng: “Họ không thích hợp bằng em”, ngữ điệu thản nhiên, ánh mắt bỗng trở nên thành khẩn, sâu lắng khiến Nhiếp Lạc Ngôn bất giác rùng mình.
Thực ra cô biết rõ, nếu anh muốn thì chỉ cần dùng một nét mặt hay một câu nói là có thể khiến tuyệt đại đa số các cô gái cam tâm tình nguyện chiều theo.
Có điều Nhiếp Lạc Ngôn đã miễn dịch từ lâu, cô định phản bác vài câu thì đã nghe anh nói tiếp: “Anh nghĩ đi nghĩ lại, chỉ tìm em thì anh mới thấy vui nhất”, anh nhìn cô, vẻ như tràn đầy niềm tin: “Nếu trên đường có em, nhất định sẽ không vô vị”.
Cô chỉ khẽ sững người, sau đó liền nhặt ra mấy quả táo, quýt, lê từ trong giỏ rồi tiện tay hằn học ném đi: “…Cút!”.
Cô biết, anh chẳng có ý đồ gì tốt đẹp.
Cuối cùng cô dừng lại, cảm thấy bất bình vô cùng.
Giang Dục Phong không biết tự lúc nào đã đặt hai giỏ hoa quả xuống, anh đặt tay lên vai cô nói: “Đùa thôi mà, hà tất gì phải làm om sòm lên như vậy?”.
Cô gạt mạnh tay ra: “Đừng động chân động tay với tôi!”. Rồi như cố ý, còn phủi mạnh mấy cái vào chỗ tay anh đặt trên vai.
Giang Dục Phong lại không hề để ý, khoanh tay ngồi xuống sô pha, nhìn bộ dạng hiện giờ có vẻ tâm trạng rất tốt, anh ngẩng đầu nhìn cô: “Nói thật đấy, em về chuẩn bị đi, hai ngày nữa xuất phát. Chẳng phải em thích nhất các con phố nhỏ, thị trấn nhỏ vùng sông nước Giang Nam sao, lần này chúng ta sẽ đi tới đó.”
Nhiếp Lạc Ngôn nghe thấy vậy cũng có chút động lòng: “Ô Trấn?”.
“Có thể tiện đường ghé qua.”
“Hành trình kéo dài mấy ngày?”
“Xem tình hình rồi quyết định”, anh nghĩ một lát, “Nếu muốn, cũng có thể ở thêm vài ngày”.
“Lâu quá cũng không thú vị”, cô cũng suy nghĩ, “Lúc về lại có đống công việc ứ đọng, mệt chết người chứ chẳng chơi”.
“Nói vậy, em đã quyết định đi?”.
Nghĩ tới ngõ nhỏ dài hun hút, nghĩ tới con đường lát đá xanh trong làn mưa lất phất, còn cả cây cầu đá cong cong như mặt trăng khuyết trên mặt nước ấy, Nhiếp Lạc Ngôn lại không kìm được lòng xốn xang, mơ tưởng, như bị dụ dỗ, cô gật đầu: “Đi”.
Trước đây cô từng xem một bộ phim truyền hình, hai nhân vật chính nói chuyện:
“Em khỏe không?”
“Em rất khỏe, hôm nay thời tiết Ô Trấn rất đẹp. Em đang ngồi trong căn nhà của mình, trên những tờ giấy cũng tràn ng ánh nắng của Ô Trấn.”

Một miêu tả thật đẹp, hình như bắt đầu từ lúc đó, đi Ô Trấn đã trở thành mơ ước giống như thánh địa tình yêu vậy, có điều mơ ước đó chưa thực hiện được do một loạt các việc lớn nhỏ cùng vô vàn những lý do khác nhau. Sau này khi đã đi làm, cô càng không có thời gian và sức lực để thực hiện ước mơ của mình.
***
Thứ Hai, sau khi tới công ty, cô lập tức xin nghỉ phép, sau đó thu xếp hành lý, rồi cùng lên máy bay với Giang Dục Phong
Ghế thuộc khoang hạng nhất có hạn, đám nhân viên đi cùng được sắp xếp ngồi ở khoang phía sau, chỉ có một mình cô là bị kéo tới ngồi ngang hàng với anh.
Máy bay bay lên tầng mây, Nhiếp Lạc Ngôn bỗng hỏi: “Như thế này liệu có được coi là đã báo đáp ơn cứu mạng của anh rồi không?”.
Người đàn ông đang đọc báo bên cạnh kéo dài giọng “Ừm” một tiếng, sau đó quay đầu sang nhìn cô, thủng thẳng hỏi: “Em sợ gì thế?”
“Sợ sau này anh lại dùng cớ ấy để ép em”, cô thực thà đáp. Lần này coi như may mắn, hình thức “báo ơn” vừa hay cô có thể chấp nhận được. Nhưng lần sau thì sao? Hơn nữa, Nhiếp Lạc Ngôn không nghĩ anh tốt bụng đến mức dễ dàng bỏ qua cơ hội giày vò cô.
Giang Dục Phong ngồi ở vị trí cạnh đường đi nên chân tay được cô duỗi rất thoải mái, cơ thể thả lỏng, đến cả nét mặt cũng rất thư thái, chỉ lát sau đã bỏ tờ báo sang một bên, nhắm mắt khẽ nói: “Đã được lợi lại còn khoe mẽ, người anh nói chính là em đấy”.
Cô đáp trả: “Anh tưởng em thực sự rất muốn ngồi máy bay bay đi bay lại thế này sao? Xuống máy bay còn phải chuyển sang ô tô, cứ đi đi về về mệt thế này, thà em xin nghỉ phép ở nhà ngủ cho xong”.
“Vậy bây giờ em có thể xuống”, lúc nói những lời này mắt anh vẫn nhắm nghiền.
“…”<


XtGem Forum catalog