Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341644

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1644 lượt.

gian, nghĩ thầm lần này xong rồi.
Bước chân của Lệ Minh Thần vừa mới bước được một nửa thì điện thoại trên bàn đột nhiên rung ì ì.
“Đại đội trưởng, điện thoại của anh!” Hầu Tử vội vàng nhắc nhở.
Lệ Minh Thần trừng mắt nhìn bộ dạng chân chó cầu xin tha thứ của Hầu Tử, “Được rồi, bữa ăn khuya hôm nay đến đây thôi, kiểm điểm ngày mai nếu không sâu sắc! vậy thì , mời, các, cậu, ăn, đại, tiệc..” Điện thoại di động trong lòng bàn tay rung lên mấy cái, tràn đầy hơi thở uy hiếp.
“Dạ! bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!” Hai tên lính được đặc xá làm bộ dạng xum xoe rồi chạy ra ngoài.
Chọc phải đại đội trưởng tâm tình không tốt, hậu quả thật đúng là không đáng sợ chút xíu nào hết.
Lệ Minh Thần thấy hai tên lính chạy mất dạng, lúc này mới nhận điện thoại: “Quả táo, lại sao nữa thế?”
“Xin hỏi, anh là anh trai của Tả Dữu à?”
Lệ Minh Thần sửng sốt, đó là người phụ nữ ở trong mộng có vẻ mặt ghê tởm với anh, âm thanh của cô, đại đội trưởng Lệ nhớ!






Ba loại tương phùng


"Là anh trai của Tả Dữu phải không ạ?" Lệ Minh Thần rất lâu không lên tiếng, Ôn Hân cho rằng đối phương không nghe rõ, lại lập lại câu hỏi lúc nãy.
Lần này, đại đội trưởng Lệ đã xác nhận 100%, đối phương chính là Ôn Hân!
Nhưng tiếp theo, khi Ôn Hân chờ anh trả lời thì đấng mày râu là Lệ Minh Thần lại giở trò hờn dỗi của trẻ con, anh bụp một cái… Cúp điện thoại.
Không phải là không muốn tôi nói chuyện với cô sao? Tôi sẽ không nói đến cùng!
Khói mù tích tụ một ngày trên mặt đại đội trưởng Lệ đã hoàn toàn tản đi trước khi tắt đèn nửa giờ.
So với Lệ Minh Thần, vấn đề Ôn Hân phải đối mặt khó giải quyết hơn nhiều, một số điện thoại duy nhất có thể gọi xác nhận bị cúp máy, sau đó lại là “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được” thủ đoạn của đại đội trưởng Lệ thật sự có thể làm tức chết một người đang sống.
Ôn Hân nhìn chằm chằm màn hình điện thoại tối đen, khó khăn nổi lên. Cũng không thể dẫn Tả Dữu về nhà mình, coi như côđồng ý, Tả tiểu thư tỉnh lại nhất định sẽ mất hứng, điểm này cô xác định 100%.
Cô vẫn chưa có chuẩn mực đạo đức cao như vậy , biết rõ phí sức không có kết quả tốt lại vẫn khăng khăng làm.
"Cô lấy điện thoại di động của tôi làm gì?" Trong không gian kín như bưng, sau lưng đột nhiên có thêm một âm thanh, dù tính tình Ôn Hân có bình tĩnh đi nữa thì cũng hơi giật mình ở giây đầu tiên. Cô quay đầu lại, thấy Tả Dữu mới vừa rồi còn say sõng xoài trên mặt đất, lúc này đã "Tinh thần phấn chấn" đứng ở trước mặt nhìn cô chằm chằm.
"Không phải cô say à?" Ôn Hân chần chờ đưa điện thoại di động qua.
Tả Dữu nhận lấy, nắm chắc, dùng sức xoa màn hình, rất lâu mới không kiên nhẫn trả lời: "Biệt hiệu của tôi là vòi nước, uống là say, nôn là tỉnh, cô không biết à?"
Ánh mắt khiêu khích của Tả Dữu nhìn Ôn Hân, cảm giác giống như là "Tả Dữu chẳng khác nào cống thoát nước" chuyện này là việc bình thường, dường như không biết mất mặt.
Lúc Ôn Hân vẫn còn đang ngạc nhiên vì lời nói không lịch sự của Tả Dữu thì Tả Dữu đã đi tới cửa phòng vệ sinh đột nhiên quay đầu lại, lớn tiếng nói một câu: “Tôi không thích cô. Tuyệt đối không!”
Đổi lại là ai ở vị trí kia của Tả Dữu, kiểu người như Ôn Hân, tuổi cũng xấp xỉ mình nhưng vẫn luôn lãnh đạo, luôn phê bình mình, đại khái cũng không vui nổi, nhưng trực tiếp nói ra vậy cũng chỉ có một mình Tả Dữu.
"Thật xin lỗi, tôi cũng vậy." Ôn Hân nói xong, trực tiếp đi qua Tả Dữu, nhận lấy tay nắm cửa trong tay cô ấy, nói: "Tỉnh rượu rồi thì về nhà sớm đi, đừng làm cho mấy người chú thím lo lắng. Cô không thích tôi thì không tiễn ha." Ôn Hân cười xong, nhấc chân đi khỏi.
Khiêu khích, quá khiêu khích rồi!
Tả tiểu thư cho rằng mình chiếm thế thượng phong nào ngờ giờ lại bị tức đến nỗi đang giậm chân.
Đêm đó, Ôn Hân có một giấc mơ kỳ lạ, trong mơ cô đang cầm một cây thông cống bằng da sửa một đường nước bị tắc, mặc dù cuối cùng không sửa được, nhưng trong lòng cô lại cô cùng vui sướng.
Tâm trạng tốt của Ôn Hân vẫn duy trì liên tục đến ngày đi làm thứ hai, dù cho Tả Dữu có làm ra vẻ “coi nhẹ” quẳng bảng chấm công hàng tháng lên bàn của cô thì Ôn Hân cũng không mất hứng.
"Làm xong rồi?"
"Chỉ có ngần ấy công việc, chuyện này làm mười phút cũng xong." Tả Dữu chợt nhíu mày, lên tiếng nói, "Trợ lý Ôn, cô tìm những công việc không có chút hàm lượng kỹ thuật nào giao cho tôi, không phải là cố ý đó chứ?”
Động cơ Tả Dữu tới Vạn Bác mặc dù cũng không thật sự vì công việc, nhưng đường đường là một sinh viên tài cao của đại học hạng nhất quốc gia, làm sao có thể bị người ta xem là “nhân viên đi cửa sau” chứ, hầu như từ ngày đầu tiên báo cáo có mặt cho tới bây giờ, người cấp trên Ôn Hân này đều giao cho cô làm những công việc vụn vặt không trong ngành, cô chịu đủ rồi!
"Ôn tổng, nhân viên phái đi học tập tuần trước đã trở lại, nhưng Tiểu Lưu phụ trách thanh toán xét duyệt xin nghỉ bệnh, làm thế nào đây?" Nhân viên của bộ phận nhân sự cầm theo một xấp hóa đơn đi vào, phát hiện có người


Insane