Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341645
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1645 lượt.
đang ở đây, tiến lùi đều khó, cuối cùng vẫn là Ôn Hân hất cằm ra hiệu nói chuyện.
"Tả Dữu, cô đi làm chuyện này." Ôn Hân gật đầu một cái.
Lại nữa rồi, vẫn là loại chuyện vụn vặt không đáng kể này, Tả tiểu thư không hài lòng.
Ôn Hân ở sau bàn làm việc lại giống như không nhìn thấy sự bất mãn của cô ấy, nói tiếp, "Làm xong chuyện này, toàn bộ kế hoạch thông báo tuyển dụng sáu tháng cuối năm của công ty sẽ là của cô."
Đối với một nhân viên trong tổng số 500 người, một công ty hạng vừa đang trên đà phát triển mà nói, công việc thông báo tuyển dụng là một trong những việc quan trọng của đời người.
Mà việc này, từ trước đến giờ chỉ do chủ quản kiểm định .... mắt Tả Dữu bắt đầu sáng lên.
"Đây chính là cô nói đó!" Tả Dữu nhận lấy đồ, nhìn Ôn Hân một cái rồi bỏ đi. Ánh mắt kia rõ ràng đang nói: đừng hối hận.
"Ôn tổng, cô làm thật à!" Người viên chức nhỏ bé bị lấy mất đồ trong tay có chút sững sờ hỏi.
"Thật, tại sao lại không thật...." Ôn Hân nói xong, mở máy vi tính ra, bắt đầu công việc hôm nay.
Cô cũng đã từng giống như Tả Dữu, tràn đầy tự tin vào bản thân, khinh thường bất kỳ một công việc khô khan nào, cho đến sau khi bị ngã vô số lần, bị thương vô số lần, cô mới phát hiện ra, khi trên người có đầy vết thương thì cô mới thật sự trưởng thành.
Tả Dữu có thể trưởng thành hay không, cô không biết, chỉ hi vọng là....
Sức chiến đấu cấp A+ của đại đội trưởng Lệ đã được kiểm chứng ở bãi tập khi chạy 50.000m tối qua, cùng với sit-up (1) 500 cái trên giường sau nửa đêm, cộng thêm hít đất 287 cái, rốt cuộc sau khi tiết học chính trị kết thúc cũng khôi phục lại sự cân bằng, ở trong mắt đại đội phó Chiêm và chỉ đạo viên chính trị Hồng Bân không còn thần kinh như vậy nữa.
Nhưng ngay khi hai người mưu đồ nên gặng hỏi như thế nào, rốt cuộc tối qua anh ta xảy ra chuyện gì, thì đại đội trưởng của đại đội 3 xẹt một cái, mất bóng rồi.
Đại đội trưởng của đại đội 3 đang ở đâu? Đại đội trưởng của đại đội 3 đã sớm trốn trong đám cỏ đầy rác phía sau kho tiếp viện bắt đầu mày mò với thiết bị không dây của mình.
"Quả táo, tối hôm qua sao vậy, tại sao điện thoại nói một câu thì đã cúp máy rồi?"
Đánh trận coi trọng chiến lược chiến thuật, trước khi bại lộ thân phận, tất cả "Chứng cứ phạm tội" có thể bị nghi ngờ đều phải hủy bỏ sạch sẽ, cho nên điện thoại tối qua là em gái “Tả Dữu” của anh cúp máy, chứ không phải anh Lệ Minh Thần.
"Anh, cuộc điện thoại này không phải em gọi, càng không phải là em cúp ." Tả Dữu không hề phát hiện anh trai trảđũa bắt đầu oán trách, "Gọi điện thoại là người phụ nữ tự cho mình là đúng nhất công ty bọn em, cô ta nói, cô ta làm, đều là đúng, người khác làm đúng, cô ta không biểu dương, một khi làm sai liền phê bình không để yên, người gì mà dữ muốn chết!"
"Là rất hung dữ ...." Lúc em gái nói chuyện, Lệ Minh Thần đối chiếu những từ này với từng cái trong ấn tượng của anh, trước mặt anh không cảm thấy, dù chỉ gặp qua một lần, nhưng năng lực cùng với thái độ thận trọng của Ôn Hân anh vẫn thấy được .
Hung dữ, ngược lại là thật. Đại đội trưởng Lệ không nhịn được phụ họa.
"Anh, anh biết Ôn Hân?" Dù sao từ nhỏ cũng đến vườn trẻ quân khu gì gì đó, lỗ tai của Tả Dữu cũng cực linh hoạt, một câu của Lệ Minh Thần đã nói ra sơ hở.
Đại đội trưởng Lệ cười ha hả, "Có thể để người hung thần như em gọi là dữ, vậy nhất định rất hung dữ."
Bên tai lại vang lên tiếng gầm gừ của em gái.
"Anh, anh nói xem, em là cấp dưới của cô ta có phải là không biết trọng dụng nhân tài không?" Tả Dữu phát tiết hết cảm xúc xong lại định trốn vào dưới cánh của anh trai cọ lông, nhưng đại đội trưởng Lệ có mưu mô khác, lần này lại không hăng hái gãi ngứa cho em gái như trước kia, mà anh từ từ chuyển Tả Dữu đến một đề tài anh có hứng thú. “Em là một sinh viên tài cao của đại học hàng đầu toàn quốc chạy tới Vạn Bác vốn không biết trọng nhân tài, còn nói cài gì đây.”
Tả Dữu vượt qua mấy tỉnh chạy đến thành phố C nhỏ bé mà chim cũng không buồn ỉa phân, đi vào Vạn Bác không gì khác chính vì một người đàn ông, một người đàn ông từng cứu cô. Không cần nói rõ đã có thể tưởng tượng được, hành trình tình yêu mà Tả Dữu coi trọng hơn tất cả mọi thứ lại trở thành không đáng để ý trong miệng anh trai, sao cô có thể vui được , "Mẹ cũng không nói gì em, tại sao anh lại quản em!"
Em gái được nuông chiều ở trước mặt anh trai, rơi nước mắt không chút kiêng kỵ.
Lệ Minh Thần hoàn toàn tưởng tượng ra được, lúc này bộ mặt Tả Dữu đầy nước của trái bưởi, "Được rồi, tiết kiệm một chút tài nguyên rượu vàng giữ lại để đóng vai nhu nhược với Binh Vương của nhà em đi, về mặt chiến lược làm tê liệt quân địch, về mặt chiến thuật dùng trí với kẻ địch, 36 điều trong tình yêu chị dâu chép cho em quên cả rồi hả?"
Sau khi Tả Dữu tới thành phố C, chị dâu nhà doanh trưởng Cao truyền cho cô mấy điều, chép vào một quyển vở được quả táo tôn thờ như kinh thánh, vừa vặn ngày nào đó bị Lệ Minh Thần trí nhớ siêu cường quét mắt qua rồi ghi nhớ lại.
"Anh… khốn kiếp, ai cho anh xem đồ của em, anh...anh đây là hành vi ăn cắp