Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341652

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1652 lượt.

bí mật."
"Nhiều nhất thì anh chỉ trộm đi nhưng không tiết lộ không phải xong rồi sao, cũng không phải vũ khí có tính sát thương gì." Lệ Minh Thần vừa nói, đếm lại từng điều một trong trí nhớ, thật đúng là nhàm chán, chị dâu dạy cô nhóc tinh nghịch nhà anh đóng vai cô gái ngoan ngoãn, nhưng mình trở về nhà, trừng phạt doanh trưởng cũng không phải một lần.
"Cho nên em chỉ dùng kế hoạch tác chiến của họ hàng nhà kiến, tính toán làm mềm hóa anh ấy, nhưng nếu anh đến tham gia buổi huấn luyện mở rộng, thì chú ý đến sức mạnh không thích hợp của anh." Tả Dữu bĩu môi, đưa tay bắt đầu cào thạch cao trắng ở phía trước.
"Em cũng nói thế rồi, anh gắng gượng làm một lần vậy."
Cuộc trò chuyện dài mười phút bốn mươi tám giây, Lệ Minh Thần đợi chính là một giây thuận nước đẩy thuyền này, hoa trong lòng anh nở mấy đóa, chỉ có bản thân anh biết.
"Đại đội trưởng Lệ, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, nếu anh dám đổi ý em sẽ gọi ông ngoại dùng kỷ luật quân đội xử lý anh!”
"Hì hì." Đêm đó lấy đâu ra thời gian mà đi trông nom chuyện của cô nhóc này chứ.
Lệ Minh Thần nằm ở trên sân cỏ, túm từ bên cạnh một cây đông trùng hạ thảo [vị thuốc đông y'>, ngậm lên miệng, "Đúng rồi, cái người Ôn Hân gì đó đi chứ...."
"Dĩ nhiên đi, nhưng...." Tả Dữu đột nhiên cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, cô dừng câu chuyện, "Anh hỏi cái này làm gì?"
"Ngu ngốc, đương nhiên là thay em báo thù...." Tiện thể cũng báo luôn phần ‘thù’ của mình.
Lúc Lệ Minh Thần đi vòng vèo bước thẳng về phía khu vực đại đội của Bính Cao thì hai nhóm người nhanh chóng bao vây anh lại.
Nhìn hai người Hầu Tử, Lão Đinh cùng nhau đứng trước mặt mình, cùng với Doanh trưởng Cao và Lý Cần từ đâu tới, Lệ Minh Thần không chút do dự lựa chọn chức vị cao nhất trước.... Lạnh đến vừa.
"Hai người các cậu, lại làm hỏng việc gì rồi hả ?" Lệ Minh Thần híp mắt quan sát, nghe nói trong thời gian anh đi vắng, hai tên lính này sôi nổi nhất trong đại đội.
"Báo cáo đại đội trưởng! Bản kiểm điểm đã viết xong! Xin chỉ thị của đại đội trưởng!" Gót chân sau của hai tên lính này cũng đi đôi với nhau, bả vai đứng thẳng, trăm miệng một lời.
"Ừ.... Nhận biết được sai lầm cũng coi như hiểu sâu hơn lần trước, trở về cho nói cho phó đại đội trưởng, tháng này sẽ lấy hai cậu làm mẫu cho bộ mặt quân đội của toàn đại đội, mỗi ngày một giờ, chọn lúc mặt trời lớn nhất, mời người trong đại đội của chúng ta và người của đại đội khác đến xem thử, cái gì là quân nhân trong quân nhân...."
Lệ Minh Thần vỗ vai hai người, trên mặt Hầu Tử đã không còn nhìn thấy sức sống của con người, sau này, gậy to táo ngọt là thủ đoạn quản lý đám ranh này hữu hiệu nhất. Đại đội trưởng Lệ dùng vô cùng thuần thục, thuận buồm xuôi gió.
Thấy hai tên lính không lên tiếng trả lời, Lệ Minh Thần sưng mặt lên: "Có ý kiến gì?"
"Có.... / không có...." Trả lời của hai người hoàn toàn trái ngược.
"Có ý kiến tự mình cất giữ, không ý kiến cút về thi hành! Từ ngày hôm nay, chấp hành ngay lập tức! Giải tán!"
"Dạ!" Hầu Tử kéo dài giọng than khóc thảm thiết, dự cảm hai cân thịt của mình sắp tiêu tan rồi.
Tống cổ hai tên vô lại đi, Lệ Minh Thần xoay người nhìn Lý Cần, vẻ mặt khôi phục lại sự lười biếng, nói: "Sáng sớm đã triệu kiến, không phải chuyện tốt gì."
Lệ Minh Thần suy đoán cũng chỉ có chuyện không tuân theo kỷ luật tối qua, nhưng từ trong ánh mắt gian tà giống như hồ ly của Lý Cần, anh lại cảm thấy quá xa vời....
(1) Sit-up: Cách nằm xuống rồi ngồi dậy lưng thẳng, chân duỗi thẳng (để tập thể dục).



Doanh trại.
Lệ Minh Thần giữ vững tư thế đứng nghiêm, mắt hơi hướng lên phía trước một góc xiên 15 độ, nhìn chằm chằm bảng hiệu viết hai chữ doanh trại mà nghiên cứu không hết.
Chính trị viên Triệu Hoành Thân của tiểu đoàn quân tiên phong cầm tài liệu đang định vào cửa tìm Cao Hán nói chuyện, thình lình bị thần giữ cửa này chắn lối.
"Ai u, hôm nay đại đội trưởng của đại đội 3 diễn tuồng gì à? Võ Tòng đại chiến với Tưởng Môn Thần? Không giống, sao tôi nhìn như thể vị Tưởng Môn Thần này có ý muốn khởi nghĩa vũ trang thế nhỉ?” Dẫn theo một đoàn binh lính, những lời Triệu Hoành Thần nói ra đều mang theo nhạo báng.
"Báo cáo chính trị viên, tôi không phải Tưởng Môn Thần, cậu càng không phải là Võ Tòng, là đồng chí doanh trưởng đang phạt tôi đứng! Muốn tôi tạo tác dụng cảnh cáo cho toàn doanh trại!" Lệ Minh Thần ngược lại trả lời “trịnh trọng”.
Lãnh đạo không thể mỗi khi trở về tức giận lại dùng cách tứ giận của con đồ sau khi cho những trái táo ngọt ngào, thật sự là không có hình tượng nghiêm chỉnh, quá đả kích tính tích cực rồi!
"Còn không bằng phạt em 100.000 mét!" Lệ Minh Thần chán nản trên tay lại dùng sức, có thể nhổ trụi luôn mấy sợ lông ngắn trên đỉnh đầu.
Một trận gió nhỏ từ bóng lưng vắng lặng của Lệ Minh Thần thổi đến trước cửa sổ đường làm quan rộng mở.
Cao Hán đứng trong của sổ của doanh trại liếc trộm Lệ Minh Thần, duỗi ngón tay chỉ ra ngoài của sổ với lính thông tin đưa tài liệu vào, vẻ mặt thi hành giáo dụ


Teya Salat