Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341698
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.
lui trong thùng xe của thiếu tá làm hơi nhức đầu.
Cánh tay rắn chắc
Lấy lối tư duy Lệ Minh Thần được huấn luyện nhiều năm trong quân đội ra mà nói, bản đồ địa hình của các dạng núi phức tạp, bất luận là kiểu đầm lầy khó đi vào hay là kiểu đồng bằng dễ bại lộ đi nữa, chỉ cần bản đồ tác chiến đặt tại trước mắt anh mấy phút, trong đầu thiếu tá tiên sinh cũng có thể chuyển ra một kế hoạch tác chiến chính xác rõ ràng.
Hôm nay lại không bình thường! Đầu Lệ Minh Thần sưng thành bao cát rồi mà có nghĩ đến rách cả đầu cũng không phân tích ra, Ôn Hân trả lời ba chữ “không trêu chọc”, coi như là đồng ý, hay là không đồng ý đây....
Trên xe từ nhà Ôn Hân quay về, tay phải Tả Dữu chống cằm, đầu ngón tay trái gõ gõ cánh tay Lệ Minh Thần: " Đồng chí Thiếu tá, còn không mau tổ chức thổ lộ tình cảm!"
Lệ Minh Thần đang nghĩ không thông nên không có tâm trạng đối phó với em gái, lấy tay ngăn lại, "Con nít mà dám làm ra vẻ ủy viên chính trị với anh, muốn bị đánh!"
Mấy ngày nay, cô vẫn luôn duy trì liên lạc với Lưu Đông, biết được tình hình Quý Mai đã ổn định, sớm vui vẻ lại rồi. Nhưng chưa lên lầu mà đi vào hành lang, đứng ở cửa chính tai nghe được âm thanh của cô ấy, cô thật sự không tin nổi là Quý Mai lại khôi phục nhanh như thế, hơn nữa nhanh như vậy đã muốn chen chân can dự vào chuyện chung thân đại sự của mình rồi.
Ôn Hân đứng ở cửa, ôm nồi canh vào trong ngực, cô cũng muốn nghe thử xem con bé Quý Mai này rốt cuộc bán sạch cô bao nhiêu tiền một cân.
Động tác của Ôn Hân rất nhẹ, cho nên Quý Mai ở bên trong nói chuyện với y tá căn bản không phát hiện tình hình quân địch, vẫn làm “tổng điều tra nhân khẩu” của cô.
"Anh ta bình thường ngoài huấn luyện ra thì không có sở thích khác gì à?"
"Cái này hẳn là không có, anh rể tôi nói Đại đội trưởng Lệ ngoài thích huấn luyện binh lính ra thì chính là thích huấn luyện bản thân, không kể đến thể năng tốt, nghe nói cơ bụng của anh ta là tám múi cơ đấy." Nghe giọng điệu anh rể anh rể này, Ôn Hân cũng biết là em vợ của vị thủ trưởng mấy ngày trước kia.
Vốn là chỉ là tán dóc, nhưng tất cả vì lời nói phía dưới của Quý Mai mà thay đổi mùi vị.
"Ừ, xem ra Ôn Hân nhà chúng tôi sau này phúc lợi tốt lắm đây, cũng không biết cô ấy sống cùng với đại đội trưởng Lệ, cơ thể nhỏ bé có chịu nổi không đây….”
Mặt Ôn Hân giống như rót chén ớt nóng, nổ bắn tung tóe.
"Khụ khụ...." Cô ho khan hai tiếng, kết thúc chủ đề không có lợi với việc dưỡng thai này.
"Ôn Hân tới rồi, mang cho mình cái gì ăn à? Ở xa mà mình đã ngửi thấy mùi rồi." Lúc Ôn Hân vào cửa thì Quý Mai đang ngồi trên giường cười đùa tí tửng với cô.
Ở xa cậu đã ngửi thấy mùi vậy sao không nói không cần ở xa thì đã trêu chọc mình! Sắc mặt Ôn Hân hơi chuyển thành trắng, hướng về phía y tá Từ gật đầu tạm biệt.
Y tá Từ nhìn sắc mặt của Ôn Hân, cười trộm đi ra ngoài, nhiệm vụ lần này nếu như có thể hoàn thành đúng hạn, anh rể đã đồng ý tặng cô BELIE coi như khoản tiền cuối mùa.
Mà về phần số tiền này cuối cùng xuất từ anh rể hay là Lệ Minh Thần, là con dê nào trong hai con dê này cô không quan tâm. Dê không quan trọng, chỉ cần có lông dê.
Nhìn dáng điệu của cô bạn kia, đoán chừng lông dê là chuyện sớm hay muộn.
Quý Mai nhận lấy nồi canh, mở ra nắp ngửi một cái, "Kỹ thuật nấu canh của Hân nha đầu càng ngày càng tốt, công tác bảo mật cũng càng làm càng chặt ha...."
"Nói bậy bạ cái gì đấy?" Nếu như không phải đề tài vừa rồi của bọn họ quá ba chấm, Ôn Hân mới không muốn xuất hiện đấy.
"Mình nói bậy bạ? Hừ!" Quý Mai cầm muỗng uống một ngụm canh, "Canh nhạt, lần sau thêm chút muối đi, con mình ăn mặn." Uống vài ngụm canh xong, Quý Mai cầm chén để sang một bên, "Ôn Hân, trên trán mình có phải viết mấy chữ phụ nữ có thai rất ngu muội không? Trong quân đội có điều lệ bảo mật mình không biết sao? Y tá người ta đã sớm đem chuyện đại đội trưởng Lệ một ngày từ dậy sớm đến đi ngủ, trừ thời gian đi toilet ra đều báo cáo hết một lượt rồi! Mình nói bậy! Hừ.... Hơn nữa, vị đại đội trưởng Lệ này đúng là giống quý trăm năm khó gặp, dáng người tốt khỏi nói đến, nghe nói người ta còn là lần đầu tiên động lòng, thanh thuần giống như cỏ gấu. Mình nói thật cho cậu biết, chú giải phóng quân của tổ quốc cậu phải bảo vệ tốt cho mình, nếu không cẩn thận mình đánh cả cậu!"
Ôn Hân nhìn Quý Mai giơ cái muỗng, muốn nói Lệ Minh Thần không phải cỏ gấu, là một củ hành tây ngay cả thổ lộ cũng hống hách.
Đêm đó, chính cô cũng không phải không muốn, nhưng....
"Ngụy Dược quay lại rồi...."
Ngụy Dược về ròi, lòng của cô rối loạn.
Quý Mai ở trên giường di chuyển thân thể, tiến tới trước mặt Ôn Hân, "Nha đầu...."
"Mình biết bọn mình là không thể nào, nhưng mình không biết mình đã chuẩn bị tốt để mà buông xuống đoạn tình cảm kia chưa, Quý Mai, mình...." Ôn Hân nói xong, thân thể từ từ gục xuống đầu gối Quý Mai.
Một giây trước Quý Mai còn cười đùa nổi giận mắng cô lúc này lại không nói được gì, nhất thời không biết nên khuyên cô như thế nà