Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.

o, "ục ục" bụng vừa uống canh xong lại kêu lên không đúng lúc, nhưng lại hợp thời giải vòng vây cho Quý Mai.
"Nha đầu, mình đói rồi, đỡ mình đến phòng ăn tìm đồ lót dạ đã." Mô hình nuôi nhốt phụ nữ có thai cũng có chỗ tốt, tùy thời có thể lấy danh nghĩa ăn để lôi bạn bè từ trong tâm tình kém ra.
Giờ cơm trưa, phòng ăn có rất nhiều người, phần lớn là nhân viên bệnh viện. Quý Mai ngồi ở một chỗ chờ Ôn Hân đi mua cơm.
Ngồi bên cạnh cô chính là hai bác sĩ nữ tuổi tác tương đương nhau, nhàn rỗi mà nhàm chán, Quý Mai nghe bọn họ vừa ăn vừa nói, ai ngờ vừa nghe lại nghe được chuyện lớn.
Một trong hai bác sĩ nữ, chính là Dương Khiết từng xem mắt với Lệ Minh Thần, cô ta bị hỏi một câu, rõ ràng tâm tình không tốt lắm.
"Người ta không coi trọng tôi...dù cho tôi có vừa ý người ta thì cũng có thể thế nào chứ?"
Đồng nghiệp nữ ngồi đối diện Dương Khiết nói như nghe được chuyện mất hứng: "Mắt của Lệ Minh Thần chắc là để sau gáy, điều kiện của cô tốt như thế, muốn gia thế có gia thế, muốn tướng mạo có tướng mạo, còn dám không vừa ý, nếu không bảo chị Tưởng đi gây áp lực cho anh ta, hoặc là không có cơ hội thì tự tạo cơ hội cho mình.... Tôi nghe nói mùng ba tháng sau...."
Ôn Hân vừa mới mua đượcmột phần cá cà-ri mà Quý Mai thích ăn nhất, đang định trở về, thì bị Quý Mai vội vàng chạy tới kéo ra khỏi nhà ăn."Chuyện gì thế?"
"Mùng ba tháng sau, anh rể của y tá Từ tổ chức hôn lễ, cậu phải tham gia, ở bên cạnh anh ta!" Từ lúc Quý Mai xem ảnh mấy người Lệ Minh Thần và Lý Bá Ngôn chụp chung trong điện thoại của y tá Từ, liếc mắt một cái đã nhận ra thiếu tá Lệ có tư chất quân nhân chính trực hiên ngang.
"Không ngờ còn rất hiểu đạo lý, biết Ôn Hân của chúng ta khó tiến công, nên đánh tan rã tôi trước, trẻ nhỏ dễ dạy a...." Quý Mai chịu ảnh hưởng rất nặng từ tập tục làm mai dẫn mối của bác gái Cư Ủy nên đối với đoạn nhân duyên này cô cảm thấy là tình thế bắt buộc.
Theo tình yêu dày công tu luyện của bản thân Lệ Minh Thần mà nói , anh không hề ccó giác ngộ cao như vậy, biết tới “lấy lòng” Quý Mai.
Một ngày trước, anh vẫn chưa có loại giác ngộ này.
Lý Bá Ngôn khái quát loại phản ứng này của Lệ Minh Thần thành: Khuyến điểm chng của các binh sĩ ngu si....không biết làm người yêu.
Gặp phải kẻ địch bổ nhào về phía trước phải biểu hiện chắc chắn, gặp phải người yêu lại càng không thể nhân nhượng.
"Biết lúc trước tôi làm thế nào để theo đuổi chị dâu của cậu không?" Tối quan trước khi tắt đèn Tham mưu Lý tuyên truyền và giáo dục con người bằng hành động gương mẫu, đã xách tai anh lên giáo dục: "Muốn đánh bại một người phụ nữ, sẽ phải đánh bại một đám phụ nữ sau lưng cô ta trước! Biết vì sao mà ủy viên chính trị luôn kết hôn sớm hơn đội trưởng không? Bởi vì bọn họ am hiểu công tác tư tưởng, vì vậy không nên coi thường áp lực dư luận.”
"Nói như anh thì trước khi đánh hạ chị dâu anh đã đánh hạ cô em vợ của anh trước?" Thiếu tá tiên sinh qua phần chỉ bảo không nhịn được cắt ngang, bắt đầu biểu hiện không đứng đắn.
"Có thể như vậy.... Nói" Tham mưu Lý sau khi nói mới phát hiện mình bị thòng lọng rồi, một cú đã phục vụ bay lên. “Khốn nạn...."
Vậy mà, coi như anh có mắng nữa, cũng không chịu nổi sự thông suốt của thiếu tá ——"Dượng út" nhiều nhất chỉ có thể giúp anh "Chính danh", mà người ở trong bệnh viện kia mới có thể giúp anh "Chính thân".(chính danh là danh phận chính thức, còn chính thân là có thân phận chính thức)
Nhưng Lệ Minh Thần làm sao cũng không ngờ, hiệu quả lại nhanh như vậy.
"Thiếu tá Lệ đúng không, ‘ thời gian nghỉ kết hôn ’ mùng ba tôi cho phép rồi, nhưng có một điều, nếu Ôn Hân đi theo anh, anh phải trả cậu ấy về nguyên vẹn cho tôi." Nhận trái cây Lệ Minh Thần đưa tới, Quý Mai sau mấy giây nhìn lên nhìn xuống đánh giá, nói.
"Quý Mai, cậu nói bậy gì đấy?" Ôn Hân vừa túng quẫn vừa nôn nóng.
"A...." Quý Mai không để ý tới Ôn Hân, che miệng ngáp một cái, "Xin lỗi thiếu tá tiên sinh, hiện tại tôi hơi mệt, để Ôn Hân tiễn anh ra ngoài trước đi, dù sao tôi muốn về sau chúng ta vẫn còn có cơ hội gặp mặt."
Nói xong, Quý Mai dứt khoát trực tiếp cởi giày lên giường, kéo cái mền nhắm mắt.... Ngủ!
Ở trên thế giới này, có thể ép Ôn Hân nhíu liên tục chỉ có hai hai người.
Một là Quý Mai đã tồn tại trong cuộc sống của cô rất nhiều năm, Ôn Hân gọi cô là bạn xấu.
Một là Lệ Minh Thần sắp hoàn toàn xâm lấn vào cuộc sống của cô, là người nửa đời sau thà chết vẫn yêu Ôn Hân.
Ôn Hân điều chỉnh lại biểu cảm trong mắt, xoay người đứng ở trước mặt Lệ Minh Thần đem ngăn cách với Quý Mai, "Tôi tiễn an ra ngoài...."
Lần đầu tiên hai người đi chung mà yên lặng như vậy, lúc sắp đến của bệnh viện thì Ôn Hân dừng bước, "Ngày mùng ba đến nhà tôi đón tôi nhé...."
Cô nhìn nét mặt Lệ Minh Thần kinh ngạc, đỏ mặt giải thích: "Tôi đi chỉ là vì thay mặt Quý Mai cảm ơn thủ trưởng Lý, anh đừng hiểu lầm...."
Lý Bá Ngôn nói cho anh biết, phụ nữ là động vật ăn ở hai lòng. Cho nên thiếu tá Lệ rất tự nhiên xếp lời nói của Ôn Hân vào loại không xuất phát từ trong lòng.
Anh không cần khống chế