Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341775

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1775 lượt.

ng của anh, anh hy vọng Ôn Hân nhìn thấy nơi anh sống.
Sau khi thoát khỏi tình cảnh quẫn bách ở chỗ anh lính gác cổng, vẻ thận trọng trên mặt Ôn Hân dần dần bị cuốn hút đến nỗi lộ ra vẻ xúc động bởi hoàn cảnh hoàn toàn mới này, theo giới thiệu của Lệ Minh Thần, ánh mắt của cô cũng bắt đầu nhìn chung quanh.
"Đó là hai phòng ăn, người của đại đội 3 bọn anh thường không đến đây ăn, đều ăn ở phòng bếp nhỏ của đại đội, đợi đến buổi tối trước khi chúng ta quay về, anh sẽ bảo sĩ quan hậu cần đích thân chỉ huy mấy món, để em sớm cảm nhận được sự đãi ngộ ăn uống của gia đình quân nhân."
Nhìn biểu cảm nhướng mày giành công của Lệ Minh Thần, Ôn Hân thật sự không muốn vạch trần, cũng giống như món cực phẩm mỹ vị nhân gian anh làm, đối với cô mà nói không phải cảm nhận, càng không phải hưởng thụ, mà là chịu đựng.
Đang nói chuyện, hai tên lính đầu to bỗng dưng lủi lủi chạy qua bên cạnh bọn họ.
Lệ Minh Thần không thích làm ra vẻ, bình thường đối xử với những lính dưới quyền chỉ yêu cầu nghiêm khắc về sức chiến đầu, còn về phần làm dáng rồi tư thế của quân nhân bình thường như thế nào anh cũng không có tiêu chuẩn gì nhiều, nhưng hôm nay hoàn toàn khác, vợ mình đang ở bên cạnh, trường hợp này cũng gần giống việc thủ trưởng kiểm duyệt. Lệ Minh Thần phát cáu ngay tại chỗ, "Cậu kia, cả cậu lính kia nữa, qua đây qua đây."
Lúc Lệ Minh Thần lên tiếng, Ôn Hân bất giác lui về phía sau gần nửa bước, đứng kề vai cùng anh, luôn khiến cô thấy mình giống như đồng lõa “ức hiếp” cậu lính với anh.
Một khi Lệ Minh Thần đứng ở độ cao là đại đội trưởng thì ngoài sự vô lại ra, còn có thêm chút khí phách của tên trùm thổ phỉ, tay anh nắm ở ngang hông, hai chân xoải bước, đứng ở trước mặt hai cậu lính nhìn chằm chằm một cách mãnh liệt vào quân hàm của bọn họ, "Không tệ, hai thượng sĩ, nói chung là cũng không uổng phí mấy năm làm lính ha, những việc chú ý đi lại trong quân đội chắc đều nắm rõ như ăn cơm rồi!"
Hai tên lính này mặt lạ hoắc, không phải người của đại đội 3, nhưng toàn bộ tiểu đoàn quân tiên phong, thậm chí là mấy cấp trên, có ai là không biết, phàm là người Lệ Minh Thần không ưa, dù bạn có là thượng sĩ hay là thượng tá, đại đội trưởng Lệ đều có lá gan đi nói đi quản.
Phá Mã Trương Phi (**)....đây là từ doanh trưởng Cao Hán thường lấy để mắng anh.
Phá Mã Trương Phi: Mình xin giải thích một chút về nghĩa của câu nói này. Tục truyền rằng, Trương Phi và Mã Siêu từng có một đoạn đối thoại, Trương Phi hỏi: “Người ngựa cùng chạy nhanh, mạnh mẽ mà nhanh…” ( Người và ngựa cùng chạy như bay, vậy thì tốc độ sẽ rất nhanh), Mã Siêu đáp rằng: “Nếu như người vô dụng, thì ngựa khỏe tốt có ích gì?” (Giả sử bản thân tôi vô dụng, như vậy ngựa tốt thì có ích gì đây?), Trương Phi hiểu sai cho rằng ý của nó là: “Anh không có tài cán gì như vậy, dù có cho anh một con ngựa tốt cũng vô dụng”, liền thăm dò nói: “Người vô dụng, ai hữu dụng?” (Tôi không có tài, vậy thì ai có tài?), Mã Siêu tưởng rằng Trương Phi đang tán tụng tài năng của Mã Siêu, bèn nói: “Người đã vô dụng, người nào cũng hữu dụng” (Tôi vô dụng, những người khác đều hữu dụng), tiếp theo, Trương Phi tưởng có nghĩa là: “Anh vô dụng, những người khác đều hữu dụng”, liền vung tay đánh lên mặt Mã Siêu, nói: “Như thế thì đánh ngựa!” (Con ngựa này của anh ta và Mã Siêu đều vô dụng). Câu nói này có hai nghĩa, chỉ gà mắng chó, “Phá Mã” vừa nói con ngựa tồi, vừa mắng Mã Siêu vô dụng. Cụm từ này cũng dùng để hình dung dáng vẻ của một người khua chân múa tay, giương nanh múa vuốt, hùng hùng hổ hổ.(Mình thấy nghĩa này hợp với câu Cao Hán mắng Lệ Minh Thần hơn.)
"Báo cáo, đại đội của chúng tôi đang thi đấu bóng rổ với đại đội 3, chúng tôi vì chạy vội quá, nên, nên quên mất quân kỷ...." Không đụng thì thôi, vừa đụng một cái là đụng ngay phải họng súng, trong lòng cậu lính thầm kêu khổ, nhưng chỉ đành phải nói thật.
"Đại đội 3 nào, đại đội của các cậu là đại đội nào?"
"Hôm nay là trận chung kết giao hữu bóng rổ mùa hè, đại đội xe hơi của chúng tôi đấu với, với đại đội trinh sát 3 của các anh...."
Loáng một cái, trước mắt cậu lính đâu còn bóng dáng Lệ Minh Thần, kể cả cô gái giống như màu nước lúc nãy cũng không thấy.
Phù, hai Tiểu Binh nhìn nhau, thở dài một hơi.
Ôn Hân bị Lệ Minh Thần nửa lôi nửa kéo đi rất nhanh, nên hơi đau sốc hông."Lệ Minh Thần, anh vừa mới nhấn mạnh quân kỷ với người ta, anh giờ lại vừa chạy vừa kéo tay, vậy không vi phạm kỷ luật à?"
"Chuyện gì cũng phải tùy cơ ứng biến, hơn nữa đây chẳng phải là vì vội vã để cho em thấy lực chiến đấu hung hãn của đại đội bọn anh à...." Lệ Minh Thần lại bắt đầu lên mặt.
Điểm số của trận đấu lại đặc biệt không cho thiếu tá Lệ tư cách đắc ý. 35:42, vào sân hơn nửa trận rồi, còn năm phút nữa là kết thúc, đại đội trinh sát 3 rớt sau đại đội xe hơi tròn bảy điểm.
Chiêm Đông Phong cau mày đứng ở bên ngoài xem tình hình thi đấu đột nhiên nhún vai, lúc ngẩng đầu trong lòng liền vui vẻ, "Thần Tử, về khi nào thế, bất ngờ quá đấy!"
Không để ý đến “cửu biệt trùng phùng” của Chiêm Đông Phong, Lệ Minh Thần v


XtGem Forum catalog