Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341723

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1723 lượt.

r>Đứng ở trước phòng trẻ nhìn em bé trong lồng kính, Ôn Hân chọt vào kính nói với Tiểu Miêu Miêu ở bên trong: “Bảo bối, chuyện thuốc có mẹ nuôi rồi, con chỉ chịu trách nhiệm nhanh khỏe lên là được....”
Mấy ngày nay, Tả Dữu đi làm ở Vạn Bác luôn cảm thấy hành vi của chị dâu rất kỳ lạ, giống như thời tiết lúc nắng lúc đầy mây ở bên ngoài.
Tin tức về chống lũ cứu tế trên TV truyền ra cuồn cuộn, có một lần, Tả Dữu thậm chí hình như thấy bóng dáng Lệ Minh Thần, nói với mẹ, mẹ chỉ thở dài nói một câu an toàn là tốt rồi. Chị dâu càng lạ hơn, nghe được lời của cô, chỉ ngẩng đầu nhìn bầu trời mờ mịt bên ngoài một chút, sau đó lại khôi phục như ban đầu hoặc là cúi đầu hoặc la gọi điện thoại.
Có một lần, Tả Dữu cảm thấy Ôn Hân đang xoay sở tiền, mấy ngày nay lúc nào cũng có chuyển phát nhanh thỉnh thoảng gửi đến đơn vị, sau đó lúc tan làm chị dâu sẽ cực kỳ hứng thú cầm cái hộp nhỏ đó chảy thẳng đến bệnh viện.
Tả Dữu hơi ghen, từ lúc Tiểu Miêu Miêu nhà chị Quý Mai ra đời, tất cả sự chú ý của chị dâu gần như đều đặt ở bệnh viện và trên người đứa bé kia.
Nhưng hôm nay tan ca, Tả Dữu lại khác thường đi theo Ôn Hân tới bệnh viện, cô không phải đi giành lực chú ý với Miêu Miêu đâu, mà đi là bởi vì một cú điện thoại của Ôn Lĩnh.
Tối hôm qua, cô vừa mới tắm xong nằm lỳ ở trên giường, thì anh Ôn gọi điện tới, cô vừa ngọt ngào kêu một tiếng anh Ôn, liền bị âm thanh thành thật nghiêm túc của Ôn Lĩnh tiêu diệt tất cả kích tình.
Ôn Lĩnh điện thoại tới ý là, anh cảm thấy "Hân Hân" có chuyện, hôm nay anh phát hiện tiền gửi ngân hàng trong nhà đều bị rút sạch rồi.
"Chắc là chị dâu muốn mua đồ gì đó thôi, anh không đi hỏi chị ấy mà hỏi em làm gì, chỉ biết xúi em làm việc, hừ!” Tả đại tiểu thư vừa lầm bầm, vừa không quên đi theo Ôn Hân không xa cũng chẳng gần.
Chị dâu không trực tiếp đến phòng bệnh, mà lại vào phòng làm việc của chủ nhiệm ở cùng hành lang, Tả Dữu tò mò, ghé vào khe cửa nghe lén.
"Chủ nhiệm Tần, đây là hai đơn thuốc, hiện tại còn cần mấy đơn nữa là có thể?"
Tiếng lật giấy soàn soạt, nghe giống như lật tiếng lật ghi chép của bệnh nhân. “Tình trạng của đứa trẻ khôi phục rất tốt, theo tình hình trước mắt thì khoảng chừng tám đơn nữa là đủ. Ôn tiểu thư, tôi cũng thấy được, mười mấy đơn thuốc mấy ngày nay cô thu thập cũng rất vất vả, đều là mấy đơn từ nơi khác gửi tới, làm gì phải để bản thân mệt như vậy, Tả phu nhân không phải đã nói là đồng ý giúp cô bỏ ra mười mấy vạn tiền phí thuốc ao? Cô gái, sao phải quật cường thế chứ.”
Mấy ngày nay, nhìn Ôn Hân cầm thuốc đến bệnh viện hoặc ba đơn hoặc hai đơn hoặc một đơn, Tần Dật nói không xúc động là giả, nhưng nhìn gia thế của cô cũng biết, gia đình cô gái này bình thường, mười mấy vạn này cũng không biết làm thế nào mà xoay sở được.
"Chủ nhiệm Tần, bạn của tôi bây giờ vừa ở bên cạnh con, vừa chăm sóc chồng, chuyện của đứa bé tôi đảm đượng, ông chỉ cần làm cho sức khỏe của Miêu Miêu tốt lên, những thứ khác không cần lo.”
Ôn Hân nói xong, để xuống thuốc, xoay người đi ra cửa, lúc tay đặt lên trên tay nắm cửa thì mắt đột nhiên tối sầm lại.
"Chị dâu!" Tả Dữu nhanh tay nhanh mắt.






Ôn Hân còn chưa hiểu đầu đuôi tai nheo thế nào thì khi mở mắt đã thấy mình được đỡ ngồi về chiếc ghế trước bàn làm việc của chủ nhiệm Tần, mà Tả Dữu thì đang sốt sắng đứng bên cạnh nhìn cô, "Chị dâu, chị đừng vội, vừa rồi chị ngã làm em sợ quá." Tả tiểu thư vừa nói vừa vuốt lưng Ôn Hân.
Thật ra trước kia ngoài tật hay bị hoa mắt thì Ôn Hân không có bệnh nào khác, cô khẽ nói, "Buổi sáng ăn ít, có chút tụt huyết áp." Trước kia khi công ty bận rộn tới mức ngay cả thời gian ăn cơm cũng không có, cô cũng thỉnh thoảng bị tụt huyết áp như vậy. Ôn Hân không để ý, đứng dậy kéo Tả Dữu tạm biệt chủ nhiệm Tần rồi rời đi.
Ra khỏi cửa phòng làm việc, Tả Dữu nãy giờ im lặng đột nhiên kéo lấy Ôn Hân, "Chị dâu, mẹ em quá đáng như vậy sao chị không sớm nói cho bọn em biết. Nếu không phải anh Ôn nói hai ngày nay chị đang xoay tiền bọn em mới phát hiện, chị định một mình đối phó đến cùng sao?"
Ôn Hân buông lỏng tay ra, nhìn Tả Dữu không nói gì. Tả Dữu nóng nảy: "Em đi tìm mẹ!" Tay vừa được thả bỗng bị kéo trở về, Ôn Hân lắc đầu: "Nếu đã là ‘thử’, thì em đi tìm cũng đồng nghĩa với việc chị cúi đầu nhận thua."
"Vậy làm sao bây giờ!" Ôn Hân cố gắng nghĩ cách nhanh chóng giải quyết vấn đề, mắt Tả tiểu thư đột nhiên sáng lên: "Chị dâu, hay để em bảo anh em gọi cho mẹ! Anh ấy không sợ mẹ!"
"Muốn? Muốn thì lấy đi!" Cái hộp bay theo đường vòng cung rơi vào trong lòng Ôn Hân, nhân lúc cô còn đang sững sờ, Tả Tuấn phẩy tay áo, vừa đi vừa nói: "Muốn cảm ơn thì lấy thân báo đáp, những thứ tôi không chấp nhận đâu ra...."
Thân thể dưới áo sơ mi đen cường tráng, theo từng bước đi của anh ta lấp ló như ẩn như hiện, Ôn Hân nói ra ba chữ "Không đứng đắn" đồng thời trong lòng cũng nhẹ nhõm.
Không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, dưới lớp da sói Tả Tuấn coi như tốt bụng.
"Tả Dữu lắm miệng." Ngày Lưu Đông, thàn