Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1724 lượt.
ề nhà!”
Trợ lý Ôn của công tay Vạn Bác xưa nay chưa bao giờ đến trễ về sớm hôm nay dưới ánh mắt của mọi người lại trốn việc rồi...
Ôn Hân không biết Lệ Minh Thần lại có nhà ở thành phố, vừa vào cửa Ôn Hân liền bị mùi vị gia đình trong căn nhà quyến rũ. Đổi giày đi vào phòng khách, cô đưa tay sờ hoa bách hợp trong bình hoa, xoay người nói với Lệ Minh Thần: “ Nhà ai vậy? Không thể nào là nhà anh được.” Cô nói rất chuẩn.
Đừng bảo anh vừa bận rộn ở tiền tuyến một tháng, cho dù không có, thì loại quân nhân cắm rễ ở doanh trại như Lệ Minh Thần cũng không thể nào có căn nhà đầy hơi người thế này được.
“ Cớ sao lại không thể là của anh....” Lệ thiếu tá từ phía sau ôm Ôn Hân vào trong lòng, miệng lướt trên cổ cô khẽ cắn hôn, “ Nhà này làm sính lễ, em gả cho anh có được không....”
Cổ áo đã bị thiếu tá cắn mở ra một mảng lớn, làn da trắng mịn lộ ra kích thích thiếu tá bị phơi nắng khô hạn hơn một tháng.
Ôn Hân giãy giụa trong lòng anh, cố gắng trấn định: “ Ai muốn gả cho anh, hơn nữa anh đừng quên lần trước là tên đáng ghét nào bắt nạt em xong rồi bỏ chạy.”
Nhìn hai má Ôn Hân phồng lên như cái bánh bao nhỏ, Lệ Minh Thần nhịn không được cắn gò má cô một cái, “ Bà xã, lần trước là anh không đúng, làm em đau rồi...” Ừ, thái độ nhận sai cũng khá thành khẩn.
“ Lần này anh bảo đảm nhẹ nhàng!” Ôn Hân bị ôm lên còn chưa có phản ứng, đã bị Lệ Minh Thần bắt cóc lên giường.
“ Lệ Minh Thần, sao anh...” Ôn Hân vốn định chiều theo ý anh. Nhưng chờ thiếu ta cởi áo ra, co suýt nhịn không được khóc ra thành tiếng,
Xa nhau một tháng, cơ thể trước khi đi coi như sạch sẽ bây giờ bùn đất cùng vết máu, vì thời gian đã lâu nên máu cũng đen lại như màu bùn. Nhận ra nguyên nhân khiến Ôn Hân biến sắc, Lệ Minh Thần vội vàng mặc quần áo vào nói, “ Lúc về chỉ thay quần áo, còn chưa tắm, phải đi tắm ngay, bảo đảm sau mười phút sẽ trở lại chiến trường...!” Lệ Minh Thần lại bất ngờ tập kích, hôn lên má cô một cái, rồi mới xuống giường.
Từ phòng ngủ đến phòng tắm có vài mét, thiếu tá nói chừng năm lần: không cho nhìn lén!
Ôn Hân đau lòng cười, cô biết Lệ Minh Thần sợ cô nhìn thấy vết thương trên người anh...
“ Được!” Cô đáp.
Ôn Hân nằm ở trên giường các loại, từ sáu rưỡi đợi đến sáu giờ bốn lăm, lại từ sáu giờ bốn lăm đợi đến bảy giờ, tiếng nước chảy trong phòng tắm không ngừng, Lệ Minh Thần mãi vẫn chưa ra.
Cuối cùng cô vẫn không nhịn được, xuống giường rón rén đi tới phóng tắm.
Thiếu tá đóng cửa rất chặt, Ôn Hân mất một lúc lâu mới mở hé cửa mở ra.
Lệ Minh Thần không nằm trong bồn tắm mà đứng ở dưới vòi phun quay mặt vào tường không tắm.
Nước từ trên người chảy xuống gạch men rất sạch, Ôn Hân cảm thấy anh có chút không ổn, cũng không đoái hoài tới xấu hổ khi nhìn anh trần truồng, trực tiếp mở cửa đi vào.
“ Lệ Minh Thần...” Trước kia Ôn Hân chỉ là nghe nói làm lính khổ chính cô vẫn chưa được cảm nhận.
Làm lính cầm tiến của quốc gia, bình thường chỉ cần làm chút huấn luyen, sau đó chuẩn bị sống an nhàn qua chục năm hòa bình.
Nhưng khi nhìn thấy Lệ Minh Thần đứng ngủ ở đó, Ôn Hân đột nhiên đau lòng. Cô vừa định tới đánh thức Lệ Minh Thần, thì bỗng trượt chân một cái.
Á........
Tiểu biệt thắng tân hôn
Còn chưa thấy đau, Ôn Hân đã được ôm vào một lồng ngực ấm áp. Một tay vắt sau lưng, eo được đỡ lấy, cái tư thế này khiến cho cô có chút không thoải mái. "Lệ Minh Thần anh đã tỉnh chưa?"
"...."
Hô hấp bên tai vẫn đều đều như cũ, anh còn ngủ. Ôn Hân gọi một tiếng, đưa cánh tay còn tự do lên chạm vào mặt anh, khẽ vuốt ve, "Anh vất vả quá."
Một tháng không gặp, da anh thô ráp hơn rất nhiều, tác dụng làm trơn của nước từ vòi hoa sen cũng có hạn, sờ vẫn thấy sần sùi.
Chuyện đời vĩnh viễn không nói trước được, Ôn Hân nghĩ tình yêu đời này của cô đã bị thiêu trụi bởi Ngụy Dược rồi, nhưng cho đến khi gặp được Lệ Minh Thần cô mới biết, chồi xuân tình yêu nảy nở sau cơn hạn hán mới là những chồi non xanh tốt nhất.
Lời nói của Ôn Hân, nhiệt độ của Ôn Hân cùng với nơi non nớt chặt khít của Ôn Hân, tất cả đều khiến Lệ Minh Thần mệt mỏi suốt một tháng cảm thấy thỏa mãn hơn bao giờ hết. Có được người vợ như thế, anh còn mong gì hơn.
Hối tiếc xuất hiện những lúc hiếm hoi được chợp mắt suốt một tháng qua đã tan biến. Anh ôm Ôn Hân cùng hưởng cực lạc.
Ôn Hân say mê, ngực bị cắn, đầu óc có chút mơ màng nghĩ, nếu như đổi là cô đi chống lũ một tháng còn lâu mới có thể lực, lực cánh tay ôm cô, làm vận động lâu như vậy....
Lệ Minh Thần như đứa bé nhịn đói lâu, mút đầu nhũ hoa Ôn Hân, đôi bánh bao trắng trắng tròn tròn hình như lớn hơn lần trước, cũng mềm hơn. Mỗi khi anh khẽ cắn một cái, cô đều sẽ kêu lên hai tiếng giống con mèo con, giống như lông vũ nhẹ nhàng cọ cọ lòng anh. T
hân thể kìm nén quá lâu, phía dưới đã nổi gân xanh đến phát đau, thiếu tá cảm thấy cô đã thích ứng được, đầu lưỡi vòng một lượt khắp ngực cô, ôm cô lên, từ từ thả xuống.... tiến vào thật sâu. Tốc độ không nhanh không chậm khiến Ôn Hâ