Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341816
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1816 lượt.
sau này cậu đừng ức hiếp tôi như vậy có được không?”
Đoàn Chi Dực quay đầu lại nhìn cô bằng ánh mắt nặng nề, miệng mồm ác độc hỏi một câu: “Tại sao?”
Như vậy còn không hiểu rõ, còn hỏi tại sao hả?
Lông mày của Vệ Lam chau lại, hơi cất cao giọng, nói: “Cậu rất không tôn trọng người khác, giữa hai chúng ta không phải là mối quan hệ đó.”
Đoàn Chi Dực trừng mắt nhìn cô hai giây, từ mũi phát ra tiếng hừ lạnh lùng, xoay người xuống giường.
Vệ Lam nhìn thấy cậu không tranh cãi với mình, bèn vỗ ngực nhẹ nhàng thở ra.
Những ngày còn lại, hai người vẫn tiếp tục chung sống hòa thuận với nhau. Đoàn Chi Dực cũng không làm những hành động vượt quá giới hạn nữa, chỉ là buổi tối lúc đi ngủ, sẽ để cho cô dựa vào vai mình.
Chuyện này với Vệ Lam giống như mưa dầm thấm lâu, dần dần cô cũng không còn sợ cuộc sống như thế này nữa, cho dù Đoàn Chi Dực làm mặt lạnh với cô, cô cũng không để trong lòng, đứa trẻ sống trong một gia đình không hạnh phúc, hầu hết đều có tính cách như vậy, cô chỉ cảm thấy Đoàn Chi Dực rất đáng thương thôi.
Tất nhiên, cô cũng không đặt nặng những vấn đề này trong lòng. Mùa thi đại học lại đến, mỗi ngày cô phải ôn tập làm đề, cũng chiếm hết phần lớn bộ não của cô rồi. Sau vài lần kiểm tra định kỳ, thành tích của cô cũng khá hơn, thi vào một trường đại học tốt, có lẽ cũng không có vấn đề gì.
Như thường lệ, trước ngày thi đại học sẽ có ba ngày nghỉ. Vệ Lam tự biết mình không thể ở lại nhà Đoàn Chi Dực nữa, được sự đồng ý của cậu hai Đoàn, cô liền mang theo hành lý, vui vẻ quay về nhà.
Hai ngày thi đại học, Vệ Lam thi rất tốt. Ngày thứ hai sau khi thi xong môn cuối cùng, cô lê lếch cái xác còn nửa cái mạng nhưng rất vui vẻ đi ra khỏi trường thi, mới nhận ra ở trước cổng chính của trường, người bu đông nghẹt, tất cả đều là phụ huynh của các thí sinh.
Vệ Lam nhìn thấy vẻ mặt của họ sốt ruột, mỏi mắt chờ mong con mình thi xong. Cảm thấy có chút vui sướng khi người khác gặp họa, nếu ba mẹ cô cũng tham gia đội quân phụ huynh này, e rằng đợi đến khi cô bước ra, sẽ kéo cô lại hỏi trên trời dưới đất, cô khó khăn lắm mới tháo xuống được một tảng đá lớn, cũng không muốn chết vì bực đâu.
Vừa vui mừng vì người khác gặp họa, vừa bước đi, đi được vài bước, thì đột nhiên nghe thấy có người gọi tên cô. Cô vừa quay đầu lại, nhìn thấy Triệu Phi, người mà cô lâu lắm rồi chưa nói chuyện với nhau.
Triệu Phi cười hi hi chạy đến, hỏi cô: “Cậu thi sao rồi?”
Vệ Lam nghĩ một chút, rồi mỉm cười nói: “Thì vẫn phát huy như bình thường thôi, còn cậu thì sao?”
Triệu Phi sờ đầu: “Cũng giống như cậu thôi, mình cảm thấy đề cũng không khó so với bình thường tụi mình hay làm.”
Dù sao cũng mới thi xong, mặc dù là học sinh ưu tú, nhưng cũng không dám khoe mẽ vội vàng có kết luận, hai người chỉ có thể giả vờ khiêm tốn với nhau thôi.
Một lúc sau, Triệu Phi thở một hơi thật mạnh, giống như thở dài ca thán: “Cuối cùng cũng được giải thoát.”
Vệ Lam cười to ha ha, cũng học theo cậu thở dài một hơi, nói hùa theo: “Đúng nha, cuối cùng cũng được giải thoát rồi.”
Lúc này vừa vào hè, thời tiết có hơi nóng, xung quanh người đông đúc, Triệu Phi cảm thấy có rất nhiều chuyện muốn nói với Vệ Lam, bèn kéo cô vào quán ăn đối diện, nói mời cô ăn đồ.
Vệ Lam cũng có hơi khát, cho nên vui vẻ bước đi trước.
Cầm lấy đồ uống, hai người tìm một chỗ sát cửa sổ ngồi xuống, nhàn nhã nhìn mọi người ở bên ngoài dần tản đi.
Vệ Lam uống một hớp nước trái cây, sảng khoái thở dài, nhìn Triệu Phi không ngừng cười ha ha. Nhưng ánh mắt lại dừng lại trên chiếc vòng tay màu đỏ ở trên cổ tay phải của cô, rất vui sướng, không nhịn được vươn tay ra cầm lấy rồi thử dò hỏi cô: “Vệ Lam, cậu còn nhớ lúc trước mình đã nói gì với cậu không?”
Vệ Lam nhìn bàn tay nắm lấy tay mình, hơi ngẩn người, cuối cùng cũng không giãy ra, chỉ có chút hoang mang với câu nói của cậu: “Câu gì chứ?”
Mặt Triệu Phi có hơi mất tự nhiên, nửa năm học này, bởi vì thi vào đại học, hai người đã hời hợt nhau rất nhiều, bây giờ bắt cậu phải nói ra những lời nói này, làm cậu có chút ngượng ngùng. Nhưng mà, cậu là con trai, cậu và Vệ Lam cũng quen nhau sáu năm rồi, cũng là người con gái cậu thích trong sáu năm nay, cậu cắn môi nói: “Mình đã nói, đợi sau khi thi đại học xong, mình sẽ theo đuổi cậu, làm bạn trai của cậu.”
Vệ Lam à một tiếng, vẻ mặt ngạc nhiên.
Ngay cả cô cũng không biết, tại sao mình lại ngạc nhiên như vậy. Những lời nói này, lúc trước Triệu Phi đã từng nói, cô cũng khắc ghi trong lòng, thậm chí cũng đã có dự tính từ lâu, sẽ làm cho những lời nói này thành hiện thực như thế nào. Nhưng bây giờ nghe thấy người đối diện nói những lời này, cô đột nhiên có hơi giật mình. Triệu Phi vẫn là Triệu Phi đó, là Triệu Phi mình quen biết sáu năm qua, cũng là Triệu Phi mình vô cùng thích. Nhưng không biết tại sao, những lời nói ngọt ngào ngượng ngùng chợt không còn tìm thấy nữa, cô muốn tìm lại những cảm giác đó, bất chợt cô nhận ra, nhảy vào trong đầu mình, lại toàn là vẻ mặt của Đoàn Chi Dực, xấu xa, tồi tệ, chán ghét, thậm chí cả những lúc cậu