Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh
Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342009
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2009 lượt.
đều ở nhà Đoàn Chi Dực. Quan hệ của hai người vẫn bất hòa như trước, Đoàn Chi Dực vẫn chán ghét lãnh đạm với cô như trước đây. Nhưng mà, Vệ Lam lại đối xử với Đoàn Chi Dực tốt hơn rất nhiều, thậm chí thỉnh thoảng còn cẩn thận lấy lòng cậu, không sợ cậu như học kỳ trước nữa, mà thật lòng muốn làm cho cậu học sinh luôn buồn bã này có thể vui lên một chút.
Tính tình của cô gái mười mấy tuổi bao giờ cũng rất ngây thơ đơn thuần.
Đêm nay, Vệ Lam đang ngủ say, bỗng nghe loáng thoáng tiếng nức nở. Giữa lúc mơ màng cô cứ tưởng là mơ, nhưng âm thanh kia kéo dài lâu rồi cũng không chấm dứt, cho đến khi cô thoáng tỉnh táo hơn, mới phát hiện âm thanh đó truyền đến từ bên phía của Đoàn Chi Dực.
Cô hoài nghi bật đèn ngủ lên, lay lay Đoàn Chi Dực, lại không có phản ứng. Vì thế cô nhích sát lại, nương theo ánh đèn êm dịu nhìn xem rốt cuộc là chuyện gì.
Thấy hai mắt Đoàn Chi Dực nhắm nghiền, rõ ràng đang mơ thấy ác mộng, trên mặt ướt đẫm.
Vệ Lam thầm nghĩ cậu mơ thấy ác mộng, vội vàng ra sức lay cậu: “Đoàn Chi Dực, tỉnh dậy tỉnh dậy…”
Tiếng gọi lớn như vậy, rốt cuộc Đoàn Chi Dực cũng tỉnh lại, cậu mù mờ từ từ mở mắt, nhìn cô gái ở trước mặt lên tiếng hỏi: “Cậu mơ thấy ác mộng sao?”
Đoàn Chi Dực sờ mặt mình, cảm giác ươn ướt, tim đập dữ dội, sau một lát, lẩm bẩm nói: “Mẹ không cần tôi… không cần tôi…”
Có lẽ là bộ dạng của cậu rất giống như một đứa trẻ bị lạc đường, Vệ Lam chưa đến mười tám tuổi lại tự nhiên sản sinh ra ý muốn bảo vệ, cô ôm Đoàn Chi Dực vào lòng, vỗ về trấn an cậu, nói: “Không sao, không sao đâu, còn có tôi đây, tôi sẽ ở bên cậu.”
Đoàn Chi Dực ở trong lòng cô cả buổi không nói năng gì, cho đến khi Vệ Lam cảm thấy bản thân không ổn lắm, bỗng nhiên bị cậu đưa tay ra ôm lấy thắt lưng cô, giọng nói trở nên rõ ràng: “Đây là cậu nói đấy nhé, cậu sẽ ở bên tôi, sẽ không rời khỏi tôi!”
Vệ Lam không nghĩ ngợi nhiều, chỉ cảm thấy khoảnh khắc hứa hẹn này có một sứ mệnh thiêng liêng, cô ra sức gật đầu: “Tôi sẽ ở bên cậu, mãi ở bên cậu!”
“Mãi ư?” Đoàn Chi Dực hỏi.
“Ừ, mãi.”
Nhưng mà, ‘mãi’ của hai đứa không giống nhau. Đối với Vệ Lam mà nói, cái gọi là ‘mãi’ chính là trước khi tốt nghiệp; còn của Đoàn Chi Dực, thì ‘mãi’ chính là mãi mãi.
Đêm nay, cơ thể hai người trẻ tuổi lại thân thiết nương tựa nhau mà ngủ thiếp đi.
Sau đêm nay, quan hệ của hai đứa thay đổi rất nhiều.
Mặc dù Đoàn Chi Dực vẫn mang dáng vẻ lạnh lùng như trước, nhưng rất ít ác miệng với Vệ Lam. Cậu vẫn cảm thấy cô rất phiền, mỗi khi đến lớp gục đầu xuống bàn ngủ hoặc lúc đọc sách, nghe thấy cô nô đùa với mấy bạn khác, cậu cảm thấy cô đúng là một nữ sinh khiến người khác thấy phiền, khóe miệng không tự giác bởi vì phiền mà trễ xuống, lại chậm rãi cong lên.
Sao cô lại không nói nói cười cười như vậy với cậu chứ.
Tuy rằng Vệ Lam không đùa giỡn với Đoàn Chi Dực, nhưng đến tối đi ngủ, hai người không giống như trước mỗi người nằm một góc nữa, mà là dựa vào nhau, như hai con thú nhỏ sưởi ấm cho nhau.
Mỗi khi Vệ Lam quay đầu dựa vào ngực Đoàn Chi Dực, cậu đều sinh ra ảo giác, như trái tim cậu bởi vì hơi thở ấm áp đó mà trở nên ấm áp hơn.
Cậu nhìn cô ngủ một cách bình thản, rốt cuộc vào một buổi sáng sớm, cậu hôn lên làn môi hồng mềm mại đó.
Vệ Lam choàng tỉnh khi trên môi có cảm giác khác thường, đợi đến khi tỉnh táo lại, sợ tới mức nhảy dựng, vùng vẫy đẩy ra. Nhưng Đoàn Chi Dực không cho cô cơi hội này, mà còn đưa tay giữ lấy lưng và vai cô, ôm chặt cô trong lòng mình, hôn sâu hơn.
Sáng tinh mơ, cơ thể vẫn còn chậm chạp, Vệ Lam cảm thấy cả người mình mềm nhũn ra, như không còn chút sức lực nào, ngay cả hô hấp cũng trở nên ngày càng ngắn, đành phải hé miệng ra để thở.
Vì thế, Đoàn Chi Dực nhân cơ hội đưa đầu lưỡi vào. Có thể nói cậu không có kinh nghiệm, nhưng cũng biết nụ hôn chân chính hẳn là phải ướt át, triền miên, lưu luyến, khiến người ta đắm chìm vào đó như thế này đây.
Thật ra Vệ Lam có hơi sợ hãi, cô không ngờ Đoàn Chi Dực lại làm vậy với cô. Tuy rằng mấy ngày qua, sự thân thiết của hai người có hơi hoang đường, nhưng cô chưa từng định vị được mối quan hệ của hai người. Bởi vì cô mơ hồ cảm nhận, Đoàn Chi Dực cô độc u buồn có thể chỉ xem cô như phao cứu mạng để sưởi ấm mà thôi.
Nhưng mà sao lại có thể như vậy với phao cứu mạng chứ?
Cô cảm thấy có hơi uất ức, cô và cậu không là gì của nhau cả, mà họ đã hôn môi lần thứ mấy rồi!
Cứ suy nghĩ, đầu óc Vệ Lam bắt đầu hỗn loạn, cảm nhận được nụ hôn của Đoàn Chi Dực càng lúc càng dữ dội, giống như muốn nuốt người.
Nổi giận đùng đùng
Lúc Đoàn Chi Dực rời khỏi Vệ Lam, mở to đôi mắt, nhìn vẻ mặt kinh hoàng và sợ hãi của cô, gương mặt đang ửng hồng, bỗng dưng nghiêm lại, đẩy cô ra khỏi lòng mình, quay người không thèm để ý đến cô.
Vệ Lam xoa đôi môi bị cậu hôn đến nóng ran lên, hai má ửng hồng giống như lò than, ban đầu cô đang tức anh ách muốn quát mắng Đoàn Chi Dực hành động này vô cùng mất văn minh, nhưng cô biết rõ cậu chỉ là con hổ giấy, đành phải nhẫn nhịn chịu đựng, mở miệng nói nhỏ theo kiểu đàm phán: “Đoàn Chi Dực,