Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341804
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1804 lượt.
u.” Vệ Lam đá anh mấy cái, gắp một miếng thịt gà, để trước mặt anh.
Đoàn Chi Dực không ngẩng đầu, tiếp tục chậm rãi ăn, bầu không khí chợt hạ thấp xuống mấy độ.
Đôi tình nhân bên cạnh tò mò nhìn qua, Vệ Lam cầm đũa có chút xấu hổ.
Đợi vài giây, người đối diện không có hành động gì, cô lại đá nhẹ anh một lúc nữa, nói: “Xin lỗi mà.”
Cuối cùng Đoàn Chi Dực xụ mặt ngẩng đầu lên, không vui nhìn cô, miễn cưỡng cắn miếng thịt gà đang kẹp trong đũa của cô.
[1'> Đậu Nga oan: (tên đầy đủ là “Cảm thiên động địa Đậu Nga oan”, nghĩa là: Nỗi oan của Đậu Nga cảm động đến trời đất), viết sau năm 1291 đời Nguyên Thế Tổ, tức khi Quan Hán Khanh đã về già. Đây là vở tạp kịch tiêu biểu và xuất sắc nhất của ông. Nội dung kể về một người đàn bà bình thường chết oan, khiến trời đất cũng phải rung động; phản ánh tinh thần phản kháng quyết liệt của nông dân đối với ách thống trị của nhà Nguyên.
[2'> Hẹn hò với Chu Công: ngủ gật/ sắp đi ngủ.
Chân Chân
Bởi vì đủ các kiểu gây rối của Đoàn Chi Dực nên bữa ăn này, hai người phải mất chừng hơn một tiếng đồng hồ, trong nhà ăn chỉ còn rải rác vài nhân viên phục vụ.
Tóm lại, hôm nay Vệ Lam cảm thấy thể diện của mình mất hết trơn, như bị ném xuống Thái Bình Dương rồi. Một cô gái hai mấy gần ba mươi tuổi mà còn học mấy đứa con nít, đút thức ăn cho một tên mặt ngầu trước mặt bao nhiêu là người.
Đoàn Chi Dực thì ngược lại, vẻ không vui lúc đầu đã tan biến hết, hài lòng về biểu hiện của cô.
Về tới phòng làm việc, mọi người đã tập trung vào công việc của buổi chiều. Vệ Lam trở về, họ đều bày tỏ sự đồng cảm hết sức sâu sắc, cùng với sự áy náy khi bỏ mặc mình cô đối mặt với ông chủ lạnh lùng.
Vệ Lam thở phào một hơi, ít nhất điều này chứng tỏ chuyện của cô và Đoàn Chi Dực ở nhà ăn vừa rồi vẫn chưa bị người ta đồn ra ngoài. Cô không muốn chịu búa rìu dư luận sớm như vậy đâu.
Nhưng cô còn chưa thở phào xong thì Hứa Tiểu Đông đã lắc lư tới trước bàn của cô với nụ cười xấu xa, chống cằm nói nhỏ: “Không phải tôi nhiều chuyện gì đâu, chẳng qua là chỉ muốn hỏi bà chủ một câu, ông chủ ở nhà cũng mặt hằm hằm thế sao?”
Vệ Lam ngẩn ra một lát, sau đó phản ứng lại thì nhỏ giọng mắng: “Bớt nói bậy nói bạ đi.”
Hứa Tiểu Đông tiếp tục nói: “Cô đừng có giả vờ, cái kiểu yêu ngầm của mấy người làm sao có thể thoát được hỏa nhãn kim tinh của tôi.”
Vệ Lam có phần không được tự nhiên. Cô và Đoàn Chi Dực cũng được coi là yêu đương ư? Nhưng nếu không phải, vậy mỗi ngày ngủ chung giường, làm chuyện thân mật nhất, vừa rồi còn ở nhà ăn làm chuyện mất mặt thế thì được gọi là gì?
Nghĩ thế, chính bản thân cô cũng thấy bối rối. Cô bưng ly nước lên, lườm Hứa Tiểu Đông: “Mặc kệ cậu, tôi đến phòng trà nước pha cà phê đây.”
Phòng trà nước ở trên lầu, khi Vệ Lam bưng ly cà phê đã được pha xong đi ngang qua quầy tiếp tân thì bỗng nhiên nghe được một giọng nói quen thuộc. Cô ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Quách Chân Chân đang tranh luận với cô nhân viên tiếp tân.
“Cô à, thật tình là tôi đã thông báo cho Je rồi, nhưng anh ấy không có thời gian để gặp cô.”
“Cô nói với anh ấy lần nữa là tôi có chuyện rất quan trọng tìm anh ấy, nếu không chịu gặp tôi thì anh ấy sẽ hối hận.”
“Cô à… thật tình tôi đã cố hết sức rồi.”
Cô gái tiếp tân khó xử, nhìn Quách Chân Chân với vẻ mặt không biết làm sao.
Từ sau cái hôm ở bệnh viện, Vệ Lam chưa gặp lại Quách Chân Chân, hai người chỉ nói chuyện điện thoại với nhau một lần. Quách Chân Chân nói qua loa với cô rằng cô ấy với Đoàn Chi Dực đã chia tay, cô ấy không sao, bảo Vệ Lam đừng lo lắng.
Sau đó, bởi vì có quá nhiều chuyện kéo tới, loạn thành một đống nên Vệ Lam cũng không có thời gian để nghĩ xem hiện nay Quách Chân Chân thế nào.
Bây giờ bất ngờ gặp cô ở đây, ngay tại Azre này, ít nhiều gì Vệ Lam cũng thấy chột dạ.
Nói đi nói lại, Đoàn Chi Dực và Quách Chân Chân tới nước này, cô cũng không thoát được liên quan.
Bởi vì không biết phải đối mặt với Chân Chân thế nào nên sau khi nghĩ ngợi một lát, Vệ Lam định thừa lúc Quách Chân Chân không chú ý, bưng ly cà phê quay trở về phòng trà nước, trốn trước rồi tính sau.
Nhưng Vệ Lam còn chưa kịp bước đi thì Quách Chân Chân đã quay người lại và phát hiện ra cô. Cô ấy ‘ủa’ một tiếng rồi đi về phía cô: “Vệ Lam, sao cậu lại ở đây?”
Vệ Lam cười gượng, cố gắng đối mặt với Chân Chân: “Hiện nay mình đang làm tại phòng tạp chí của Azre.”
Có vẻ như Quách Chân Chân rất bất ngờ, nhưng ngay sau đó chợt hiểu ra và gật đầu: “Cách đây ít lâu mình đi ngang qua Lam Quang, tiện thể vào thăm cậu. Đúng lúc ấy gặp trợ lý của các cậu đi xuống lầu, cô ấy nói với mình cậu và Minh Quang đã chia tay rồi, mình không tin cho lắm, định gọi điện hỏi cậu nhưng gặp hết chuyện này đến chuyện kia, rồi cũng sợ đó là sự thật, gọi cho cậu nhắc đến chuyện đó thì sẽ làm cậu đau lòng. Bây giờ nhìn cậu thế này thì đúng là vậy rồi. Nhưng cậu và Minh Quang đang yên đang lành, sao tự nhiên lại chia tay?”
Vệ Lam cười cười: “Giữa hai bọn mình xảy ra chút vấn đề nên đã chia tay.”
Có vẻ như Quách Chân Chân đã thoát khỏi