Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341952
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1952 lượt.
ngờ được, vừa tức giận vừa hụt hẫng, mà những thứ này cuối cùng đã chuyển hóa thành cảm giác thất bại, sự thất bại của một người đàn ông đối mặt với người con gái mình ngưỡng mộ nhưng không có được.
Cảm giác thất bại này khiến anh không dám đối mặt với cô trong một thời gian dài, vội vã rời khỏi thành phố như chạy trốn sau khi bại trận. Cảm giác thất bại ấy khiến anh không thể để cô ra đi, anh lấy vị trí giám đốc cột chặt cô, quyết định ấy khiến bao người bất ngờ, còn bị Hạ Tử Kỳ cười nhạo.
Hạ Tử Kỳ đặc biệt bay tới Hồng Kông bàn với anh về kết quả điều tra Ôn Bạch Lương. Hạ Tử Kỳ nói về Ôn Bạch Lương rồi Đới Ngải Linh trước mặt anh, rồi lại từ Đới Ngải Linh nói tới hai anh em nhà họ Trương, cuối cùng đưa ra một số khả năng: Một là hai anh em nhà họ Trương đã tìm được chỗ dựa, tiếp tục coi Thành Phương là đối thủ. Viên Cảnh Thụy cười nhạt: “Dựa vào hai tên đần đó sao? Có tìm được chỗ dựa vững chắc hơn nữa thì khả năng cũng có hạn”.
“Tôi cũng cảm thấy không có khả năng lắm, với khả năng của hai người này thì khó có thể tiếp xúc với các nhân vật tầm cỡ, huống hồ lại là người có gia thế như Đới Ngải Linh”.
“Có điều hai người này hiện nay đã bị giấu kĩ, không tìm thấy đâu cả”.
“Cũng có thể là khả năng thứ hai, là tên họ Ôn tìm chúng, muốn lợi dụng chúng làm một số việc, ví dụ như dùng chúng làm bàn đạp để ra tay với Thành Phương”.
“Người này tôi đã gặp, tôi còn xem qua lý lịch của anh ta”. Nói tới đây Viên Cảnh Thụy khẽ cười, anh không nói gì thêm nhưng thái độ thể hiện quá rõ ràng.
Hạ Tử Kỳ gật đầu: “Tôi không kiêng dè gì người này, chỉ là Đới Ngải Linh cũng là nhân vật tầm cỡ trong giới tài chính, ô dù trong nước rất chắc chắn, nền móng ở nước ngoài cũng sâu xa, có mấy công ty đầu tư trong nước cũng bị cô ta giành mất mối làm ăn. Lần trước có công ty phát hành IPO vốn định mời Morgan Stanley nhưng vẫn bị công ty cô ta giành mất, bây giờ còn mở Quỹ tín dụng tư nhân, vốn liếng xoay vòng nhanh lắm”.
“Thành Phương không để cô ta nhúng tay vào chứ?”. Viên Cảnh Thụy nheo mắt hỏi.
“Chưa”. Hạ Tử Kỳ trả lời chắc chắn: “Nhưng việc này kỳ lạ chính ở chỗ ấy, công ty sắp phát hành cổ phiếu ra thị trường, trong tay cô ta vốn không có cổ phần của chúng ta nhưng lại móc nối quan hệ với hai anh em nhà họ Trương, tôi nghĩ khả năng cuối cùng là việc này vốn không có liên quan gì tới Đới Ngải Linh, thuần túy chỉ là tên họ Ôn vì thù riêng nên mới tìm hai tên kia”.
“Thù riêng?”. Viên Cảnh Thụy hỏi lại.
Hạ Tử Kỳ đặt máy tính xuống rồi thu lại vẻ mặt nghiêm túc, quay sang cười nhạo anh: “Sếp Viên à, chúng ta nói chuyện về giám đốc mới của phòng hành chính đi”.
Viên Cảnh Thụy không được tự nhiên cho lắm, anh hừ một tiếng rồi nghiêm mặt: “Năng lực của Đổng Tri Vy rất tốt, phòng hành chính lại thiếu người, sao nào, cậu có ý kiến gì à?”.
Hạ Tử Kỳ nhìn anh: “Cậu đừng bảo tôi là cho tới bây giờ cậu vẫn chưa có được Đổng Tri Vy đấy”.
“Tôi nói rồi, đây đều là việc của công ty, chuyện ban nãy tôi nghĩ không đơn giản vậy đâu, cậu phái người đi điều tra tất cả mọi người có cổ phần ở Thành Phương cho tôi, đặc biệt là ở nước ngoài”. Viên Cảnh Thụy chau mày đáp, rõ ràng là anh muốn kết thúc chủ đề này.
“Việc này tôi sẽ lo, nhưng kết cấu của nhà đầu tư nước ngoài như Lâm Ân rất phức tạp, có một số cổ đông vốn không lấy danh nghĩa cá nhân tham gia, đều dùng các công ty trên giấy tờ để vận hành đồng vốn. Cậu cũng biết đấy bây giờ mở một công ty, thêm một cổ đông là có thể làm được rồi, những người trong giới tài chính thạo trò này nhất”.
Hạ Tử Kỳ chỉ tay ra ngoài cửa sổ ví dụ: “Những công ty trên giấy như thế ở Hồng Kông chỗ nào cũng có”.
“Tôi biết, vì thế càng phải cẩn thận hơn nữa”. Viên Cảnh Thụy gật đầu.
“Vậy cậu thì sao?”. Hạ Tử Kỳ hỏi ngược lại.
“Tôi?”. Anh chau mày.
“Cậu không chỉ phải cẩn thận mỗi chuyện này đúng không”. Hạ Tử Kỳ nói một câu dài đầy ẩn ý: “Đàn bà là hổ dữ, đặc biệt là những người khoác lông cừu, cậu đạt được quá nhiều thứ từ phụ nữ rồi bây giờ cẩn thận kéo gặp báo ứng, bị ăn cả xương cũng không còn”.
Câu nói này độc quá, Viên Cảnh Thụy nghe xong mà sững sờ, sau đó anh đứng dậy chửi: “Con mẹ cậu cút mau cho tôi, đừng tưởng là bạn bè thì tôi không đánh cậu”.
Nói nghe hung dữ thế không nghĩ xem một cánh tay mình còn đang bó bột kìa kìa.
Viên Cảnh Thụy lật bản kế hoạch thêm hai trang nữa rồi lên tiếng: “Còn một việc nữa”.
Anh còn chưa nói hết thì bên ngoài có tiếng phụ nữ vang lên, giọng hơi trầm nhưng không khàn, cũng rất nhẹ, đang gọi tên anh: “Viên Cảnh Thụy? Viên Cảnh Thụy? Anh có trong đó không?”. Nghe như đang làm nũng.
Viên Cảnh Thụy đáp lại một tiếng rồi đặt bản kế hoạch xuống. Sau khi anh vào văn phòng cánh cửa không được đóng lại, bên ngoài là hành lang vắng vẻ, tiếng bước chân đã tới cửa nhưng không bước vào trong mà đứng lại ngoài cửa, người này nhìn vào bên trong rồi cười, nói với anh: “Có phải em làm ảnh hưởng tới công việc của anh không, sếp lớn”.
Anh mỉm cười: “Em vào đi, đây là giám đốc phòng hành chính của Thành Phương, Đổng Tri Vy,