Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341799
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1799 lượt.
h Ôn đây còn là trợ lý của chị nhỉ? Nghe nói gần đây anh ấy đang làm mấy kế hoạch thu hút chú ý lắm, đâu đâu cũng nghe nói”.
Một câu nói làm mặt Ôn Bạch Lương sầm lại, lại có người tới vỗ vai Viên Cảnh Thụy rồi quay sang nói chuyện với Đới Ngải Linh: “Hai vị đang nói chuyện ở đây à, đi, mấy lão già chúng tôi đang tụ tập bên kia, hai vị cùng qua đó nói vài câu đi”.
Người vừa lên tiếng là vị chủ tịch ban nãy vừa phát biểu trên sân khấu, Viên Cảnh Thụy bị ông này vỗ chùng cả vai, nhưng vẫn vui cười bắt tay, Đới Ngải Linh cũng lịch sự đưa tay ra.
Chủ tịch nhìn cô gái đi cùng Viên Cảnh Thụy rồi nói với anh: “Chú em, tôi còn tưởng cậu mất tích, hóa ra là đi theo đuổi người đẹp, đi nào, qua đây cùng giới thiệu đi, để trợ lý ở đây là được rồi”.
Mấy người đều bị kéo đi, cả Ôn Bạch Lương cũng không ngoại lệ. Chỉ có Đổng Tri Vy ở lại, Viên Cảnh Thụy quay lại đưa cho cô hai chiếc điện thoại và dặn dò: “Đợi tôi, có gì lát nữa nói”.
Đổng Tri Vy đã làm thư ký cho Viên Cảnh Thụy trong một thời gian nên nhiều người biết cô, nếu không ông chủ tịch cũng không dễ dàng bỏ qua cô như thế, nhưng mấy người còn lại đều nhìn thẳng hoặc nhìn xéo cô mấy cái, bao gồm cả người đang khoác tay Viên Cảnh Thụy – Trần Văn Văn.
Đổng Tri Vy muốn nói mình phải về cũng không kịp, cầm hai cái điện thoại của Viên Cảnh Thụy trong tay mà thấy bất lực. Người trong hội trường cũng sắp đi hết, một nhân viên hướng dẫn mặc chiếc váy lụa dài màu đen đến trước mặt cô, dịu dàng nói: “Thưa cô, cô có cần gì không? Bàn ăn tự chọn ở bên kia, để tôi dẫn cô qua đó”.
Đổng Tri Vy được dẫn ra bàn ăn bên ngoài, những người xung quanh bắt đầu nói chuyện rôm rả, cô nhìn thấy Ôn Bạch Lương và Đới Ngải Linh, hai người đang đứng cạnh nhau nhưng không ai nhìn về phía cô. Cô khẽ thở phào, không muốn đứng ngoài ánh sáng quá lâu, nhưng thực sự thấy đói nên cô cúi đầu chọn vài món rồi bước vào trong góc đứng ăn mấy miếng.
Cá hồi lạnh, tương gan ngỗng cũng lạnh, tương cá cũng lạnh, champagne được ướp lạnh nên bốc một lớp khói mỏng trên thành ly, cô uống một ngụm, lạnh tới mức rùng mình. Một chiếc điện thoại trong túi bắt đầu rung, hai tay cô đều cầm đồ ăn không biết để đâu nên bỗng chốc trở nên luống cuống.
Có người đi tới cạnh cô, cầm lấy ly champagne từ tay cô và gọi tên cô:
“Tri Vy”.
Đổng Tri Vy quay lại bắt gặp gương mặt Ôn Bạch Lương. Anh mặc áo vest, ánh mắt lộ rõ vẻ buồn bực, đôi mày chau lại. Gọi tên cô xong cũng không nói gì mà chỉ nhìn cô.
Cô nhớ ban nãy anh, Viên Cảnh Thụy và một số người nữa cùng rời đi, bất giác cô nhìn phía sau anh một cái.
Dường như đoán được cô đang nhìn gì nên Ôn Bạch Lương nói: “Bọn họ vẫn đang nói chuyện, một mình anh ra đây”.
Điện thoại vẫn đang rung, Đổng Tri Vy nói “cảm ơn”, rồi “xin lỗi”, sau đó cúi xuống lấy điện thoại.
Đương nhiên là người ta gọi điện cho Viên Cảnh Thụy, cô lịch sự trả lời đối phương và nói: “Xin lỗi, tổng giám đốc Viên bây giờ không tiện nghe điện thoại, tôi sẽ chuyển lời cho anh ấy”.
Sau khi nghe xong cô ngẩng đầu lên mỉm cười lịch sự với Ôn Bạch Lương, vừa khách khí vừa xa lạ hỏi anh: “Anh Ôn, có chuyện gì không?”. Nói xong liền đưa tay ra lấy ly rượu trong tay anh: “Phiền anh quá, cảm ơn”.
Chỗ cô đứng có thể nhìn ra cửa hông thông ra ngoài, qua lớp cửa kính chạm đất cô có thể nhìn thấy hoa viên đìu hiu, trời lạnh nên chẳng có ai qua lại nơi đó. Ánh đèn chói lọi trong phòng khách cũng không chiếu sáng ra ngoài ấy, Đổng Tri Vy chọn nơi này vì nó yên tĩnh, và cũng để tránh tiếp xúc với quá nhiều người.
Đặc biệt là Ôn Bạch Lương.
Cô có khúc mắc với anh, mặc dù tính cách của cô có phần lạnh nhạt nhưng tuyệt đối không phải là kiểu phụ nữ phóng khoáng. Cô đã từng bị thương nên luôn muốn tránh xa anh, muốn cô vẫn tự nhiên nói cười với người đàn ông đã đạp mình xuống đất thì quả thực đó là nhiệm vụ không thể hoàn thành được.
Sự khách khí và xa cách của Đổng Tri Vy đã đốt cạn sự nhẫn nại cuối cùng của Ôn Bạch Lương, anh không trả lại cốc rượu cho cô mà dùng cánh tay còn lại túm chặt tay cô, túm rất mạnh, giọng cũng gấp gáp.
“Tri Vy, lẽ nào em thực sự đi theo Viên Cảnh Thụy rồi sao? Rốt cuộc chuyện là thế nào? Em không phải là loại người ấy”.
Một người lần đầu tiên gặp phải chuyện khiến mình không thể nào chấp nhận được thường có phản ứng kích động quá mà bùng nổ, lần thứ hai sẽ thử một vài cách để né tránh, đến lần thứ ba, thứ tư thậm chí vô số lần khác thì người đó sẽ trở nên tê liệt, tiến đến chấp nhận sự thật, hoàn toàn không có phản ứng gì nữa.
Tình huống của Đổng Tri Vy bây giờ đúng như thế. Về mối quan hệ của cô và Viên Cảnh Thụy, trong quãng thời gian sóng gió vừa qua cô đã đạt tới trình độ ung dung thản nhiên đối mặt rồi, bây giờ đột nhiên bị Ôn Bạch Lương hỏi vậy ý nghĩ đầu tiên trong đầu cô không phải là “Tại sao tất cả mọi người đều nghĩ thế”, mà là “Anh ấy có tư cách gì nói câu ấy”.
Cô không chỉ nghĩ như thế mà còn hỏi ngược lại, cánh tay cô bị anh giữ chặt, cô phải dùng sức mới rút được ra.
“Anh Ôn, anh quan tâm chuyện riêng tư của tôi thế