Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341800
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1800 lượt.
hôm nay cô ấy trực ban”.
“Giám đốc trẻ thế này à?”. Cô gái bước vào trong, ban nãy cô ấy đứng ngoài cửa, ngược sáng nên không nhìn rõ dung mạo, bây giờ đứng trước mặt ở cự li gần, khóe mắt cũng đã có nếp nhăn, không còn quá trẻ, nhưng khi cười hai lúm đồng tiền trên má cũng cười theo, trên môi còn một nốt ruồi son, nhìn rất đáng yêu.
“Tôi là Trần Văn Văn”. Cô gái lên tiếng nói tên mình rồi chỉ Viên Cảnh Thụy đang đứng bên cạnh: “Là bạn học cũ của anh ấy, mấy năm rồi không gặp, chúng tôi gặp nhau trên máy bay, cô nói xem có trùng hợp không”.
Trần Văn Văn đứng cạnh Viên Cảnh Thụy, xinh đẹp như một đôi búp bê phủ đường trên bánh gato, Đổng Tri Vy chỉ nhớ khi còn rất nhỏ cô đã nhìn thấy cảnh này qua tủ kính, cảm giác xa xôi và không chân thực.
Cô im lặng, cảm thấy mình có nói gì cũng không thỏa đáng.
2
Buổi tiệc trao giải doanh nhân của năm được tổ chức vào cuối tuần đầu tiên sau Tết, trên phố vẫn còn hương vị Tết, bên trong khách sạn vẫn náo nhiệt như thường, thức ăn được chuẩn bị sẵn trên những chiếc bàn dài để mọi người tùy ý lựa chọn. Cá hồi được cuộn thành hình cánh hoa, đặt trên những chiếc muỗng màu trắng, trên những chiếc bánh quy màu vàng nhạt được điểm xuyết tương gan ngỗng, được bày ra như những bông hoa, tương cá rưới trên những miếng bánh mì hình tam giác phản chiếu ánh đèn long lanh như thủy tinh, bọt champagne đang sủi tăm trong những chiếc ly dài. Những người phụ nữ mặc váy dạ hội mang tới mùi thơm hỗn hợp, tiếng cười và tiếng nói chuyện của cánh đàn ông khiến nhiệt độ của căn phòng tiếp tục dâng cao, bắt đầu có người kêu nóng, trên trán của cánh đàn ông và trên những đôi vai trần của phụ nữ đều bắt đầu đổ mồ hôi.
Chỉ có Đổng Tri Vy thấy lạnh, cô vốn không định tới, hôm nay mới là mùng bảy, cô vẫn trong thời gian nghỉ Tết, cô chỉ muốn ở nhà thôi.
Nhưng Viên Cảnh Thụy trong điện thoại rất kiên quyết, cô chỉ còn cách nhắc nhở anh: “Tổng giám đốc Viên, anh đã có bạn gái đi cùng rồi”.
Cô biết anh đã mời Trần Văn Văn, hôm qua hai người cùng đáp máy bay về Thượng Hải, sau khi xuống máy bay Trần Văn Văn đã tới công ty cùng anh, và nhắc tới chuyện này trước mặt Đổng Tri Vy.
Sau sự cố năm xưa Trần Văn Văn đã được bố mẹ gửi ra nước ngoài du học, sau đó ở luôn Canada, khi ra nước ngoài cô mới học đại học năm thứ nhất, do đi học sớm nên cô nhỏ hơn các học sinh cùng khóa rất nhiều. Vì thế dù ra nước ngoài nhiều năm nhưng cho tới giờ cô chưa đến ba mươi hai tuổi, chưa lấy chồng, vẫn là một đóa hoa đang độ tươi thắm nhất.
Bố mẹ cô đều là giáo sư đại học, bản thân cô cũng học rất giỏi, sau khi tốt nghiệp ở nước ngoài thì được nhà trường giữ lại giảng dạy. Lần này vì tham gia một chương trình giao lưu quốc tế của trường nên về nước, cô cũng có ý muốn ở lại trong nước lâu dài, không ngờ trên máy bay lại gặp Viên Cảnh Thụy, càng không ngờ rằng anh lại mời cô tham dự buổi lễ trao giải này.
Trần Văn Văn nói tới đây đôi mắt bắt đầu rực sáng, ngay cả nốt ruồi son trên môi cũng trở nên hấp dẫn vô cùng. Đổng Tri Vy không muốn nhìn nhưng không có cách nào khác, niềm vui của cô ấy như có ánh sáng làm đôi mắt cô đau nhói.
Anh trả lời cô: “Tôi vẫn cần một trợ lý”.
“Có thư ký Chiêm rồi”.
“Cậu ấy đang ở Quảng Đông, vẫn chưa về”.
Đổng Tri Vy vẫn chưa chịu, cô nghĩ rồi nói thêm một câu: “Tổng giám đốc Viên, bây giờ tôi đã không còn là thư ký của anh nữa”.
Anh trả lời: “Tôi biết, nhưng em vẫn là nhân viên của Thành Phương, giám đốc thì không thể tăng ca hay sao?”.
Câu nói này rất nặng nề, Đổng Tri Vy đáp tất nhiên không phải thế, anh nói cô chuẩn bị đi, tới lúc đó bác Trần sẽ đến đón cô.
Cũng khá lâu rồi Viên Cảnh Thụy không xuất hiện ở những nơi công cộng, ngay cả trong công ty cũng không có mấy người biết tin anh đã trở về. Đổng Tri Vy có thể tưởng tượng ra phản ứng của mọi người buổi lễ trao giải nhưng cô không ngờ Ôn Bạch Lương cũng có mặt và còn ngồi cùng hàng ghế với cô, hai người chỉ cách nhau mấy ghế.
Cô ngồi ngoài cùng, còn anh chốc chốc lại nhìn về phía cô khiến cô cảm thấy vô cùng phiền phức.
Khó khăn lắm mới trải qua màn cảm ơn, cảm tạ, Đổng Tri Vy lập tức đứng dậy rời khỏi chỗ, buổi tiệc được tổ chức bên trong hội trường nên tất cả mọi người đều được mời ra ngoài, Viên Cảnh Thụy và Trần Văn Văn cũng đứng dậy, Đổng Tri Vy đi tới bên cạnh Viên Cảnh Thụy, nói: “Tổng giám đốc Viên, tôi muốn…”.
Cô đang nói thì bị ngắt lời, Đới Ngải Linh bước tới, chị không nhìn cô mà chỉ cười và chìa tay về phía Viên Cảnh Thụy:
“Tổng giám đốc Viên, nghe danh đã lâu”.
Viên Cảnh Thụy bắt tay chị và mỉm cười: “Chị Đới khách khí rồi”.
Hai người đứng đó nói vài câu khách sáo và tiện thể giới thiệu vài người xung quanh mình, Đới Ngải Linh nhìn Trần Văn Văn rồi mỉm cười: “Bạn gái của tổng giám đốc Viên quả nhiên rất xinh đẹp”. Nói xong liền quay sang nhìn Đổng Tri Vy: “Đây có phải là thư ký Đổng không? Tôi đã nghe nhiều người nhắc tới, vô cùng mẫn cán”.
Viên Cảnh Thụy mỉm cười gật đầu: “Nếu nói tới mẫn cán thì sao dám sánh với anh Ôn bên cạnh chị Đới chứ, đúng rồi, an