Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341801
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1801 lượt.
này không sợ người khác hiểu nhầm sao?”.
Cô hỏi thế không khác gì chặn họng anh, anh không biết phải mở miệng thế nào, mất một phút sau mới lấy lại tinh thần.
Đây vẫn là Đổng Tri Vy sao?
Cô đã từng dịu dàng, nghe lời trước mặt anh, chưa bao giờ phản bác anh bất cứ một câu nói nào, cho dù ý kiến bất đồng đi nữa cô cũng chỉ nhẹ nhàng: “Em cảm thấy có lẽ có thể…” hoặc là “Vậy anh xem thế này có được không?”.
Nhưng bây giờ cô lại nói: “Anh Ôn, anh quan tâm chuyện riêng tư của tôi thế này không sợ người khác hiểu nhầm sao?”.
Anh bối rối, nhưng vẫn không cam tâm: “Anh đang quan tâm em”.
“Cảm ơn, nhưng tôi không cần”. Đổng Tri Vy trả lời rồi cất bước rời khỏi đó, từ bỏ luôn ý định lấy lại chiếc ly.
Anh ngăn cô lại, hành động này xuất phát từ bản năng, nhưng đằng sau anh có rất nhiều người qua lại, đã có người chú ý động tĩnh ở đây và đang nhìn về phía này.
Đổng Tri Vy chỉ phía sau lưng Ôn Bạch Lương, hỏi: “Đó là bạn gái anh à? Anh Ôn?”.
Anh giật mình quay đầu lại, sắc mặt được khắc họa rất rõ ràng, Đổng Tri Vy nhìn anh đầy thương hại, giống như nhìn thấy bản thân mình đã từng bị anh chôn cất, sau đó quay người đẩy cửa bước ra ngoài hoa viên.
3
Buổi lễ có yêu cầu về trang phục, Đổng Tri Vy dù không muốn cũng vẫn phải thay quần áo trước khi tới đây. Cô mặc bộ lễ phục màu đen cổ chữ V, ngắn tay, đây là bộ lễ phục cô mua từ lâu rồi, bằng tiền của công ty. Lần đầu tiên Viên Cảnh Thụy yêu cầu cô cùng anh xuất hiện ở những nơi thế này cô đã hỏi anh có được mặc đồ công sở đi không, anh đã dứt khoát ký một tấm chi phiếu đưa cho cô.
Cô liền mua cho mình bộ lễ phục này, tấm chi phiếu ấy cuối cùng cô vẫn đưa cho anh xem. Viên Cảnh Thụy vẫn nhớ tấm chi phiếu ấy có nguồn gốc thế nào, xem xong anh còn cười nói: “Thư ký Đổng, cô là người phụ nữ tiết kiệm tiền cho tôi nhất đấy”.
Gió lạnh quét qua da cô và len qua lớp áo tơ mềm, chất liệu bộ lễ phục đương nhiên là loại tốt, lúc đó cô đã lựa chọn rất lâu, mua về còn cảm thấy xa xỉ, nhưng Viên Cảnh Thụy lại nói: Thư ký Đổng, cô là người phụ nữ tiết kiệm tiền cho tôi nhất đấy.
Sự xuất hiện đột ngột của Ôn Bạch Lương lại bị cô quên lãng, cô ôm cánh tay nhớ lại câu nói từ rất lâu rồi, cảm thấy còn lạnh hơn.
Một bàn tay ấm nóng đặt lên vai cô, cô giật mình ngỡ là Ôn Bạch Lương nên vội vã quay đầu lại, trước mặt cô là người đàn ông cô đang nghĩ tới.
Lúc Đổng Tri Vy quay lại Viên Cảnh Thụy đã rút tay về, Trần Văn Văn không có bên cạnh anh, cũng không biết đã đi đâu. Anh ngước lên nhìn bầu trời đêm không có một bóng sao, rồi nói rất bình tĩnh, như thể hai người đang đứng ở hành lang công ty, một nơi rất bình thường và quen thuộc.
“Thời tiết rất đẹp, chỉ là hơi có gió”. Anh nói xong liền đưa áo khoác đang vắt ở tay cho cô, giống như muốn cô giải quyết phiền phức này giùm anh.
Thói quen đã khiến cô tự nhiên đưa tay đón lấy, hơi ấm từ chiếc áo truyền vào tay khiến cô nhớ ra đây không phải là công ty, cũng không có nơi nào để cô treo chiếc áo này.
Anh chau mày, lấy lại chiếc áo rồi khoác lên vai cô: “Đổng Tri Vy, em làm tôi tìm mãi, đừng tưởng bị cảm thì không phải đi làm, trong thời gian này có nghỉ ốm tôi cũng không cho”.
Cô nhìn anh, bỗng chốc không mở lời được.
Từ hôm đó trở đi anh không gọi cô là thư ký Đổng, cũng không gọi Tri Vy mà cứ mở miệng ra là Đổng Tri Vy, cả họ cả tên, nghe có cảm giác xa lạ nhưng những từ ấy thốt ra từ miệng anh khiến cô có cảm giác rất khác lạ.
Sau khi nói xong câu ấy anh cũng không nói gì nữa, mà chỉ lấy ra một điếu thuốc, kèm theo tiếng bật lửa đanh lạnh là ánh sáng lóe lên, dường như nhớ ra điều gì anh quay lại hỏi cô: “Tôi hút thuốc, được chứ?”.
Cô gật đầu, anh liền đốt thuốc, những vòng khói nhạt tan dần trong bầu không khí lạnh.
Người đàn ông này đã khác trước, ngày xưa trước khi hút thuốc anh có hỏi cô, nhưng phần lớn đều là câu trần thuật, chỉ nói: “Tôi hút thuốc”.
Ngày xưa anh không quan tâm tới chuyện nóng lạnh của những người bên cạnh, anh bận như thế nên nhiều lúc hoàn toàn không để ý đến.
Còn nữa, ngày xưa anh cũng không bao giờ nói với cô những lời như vậy, gương mặt luôn mỉm cười của Viên Cảnh Thụy khiến người khác tưởng rằng thân thiết nhưng thực ra anh là người dùng nụ cười để giữ khoảng cách với người khác, cho dù đó là lúc nói đùa đi nữa.
Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nhìn thấy anh trong bộ dạng bây giờ, nhìn thấy một Viên Cảnh Thụy ẩn sau vẻ nho nhã lịch sự phong độ ngời ngời. Cô đã từng tưởng rằng đằng sau vẻ bề ngoài ấy là sự nguy hiểm và sự công kích, nhưng bây giờ nhìn lại đằng sau vẻ bề ngoài ấy lại là sự quan tâm và thích giờ trò trêu chọc người anh quan tâm, giống như một đứa trẻ.
Nhưng kỳ lạ là cô không còn cảm thấy sợ anh nữa, có lẽ vì cô càng ngày càng dùng nhiều tinh thần để khống chế bề ngoài của mình nên nội tâm của cô càng lúc càng khó khống chế, có lẽ vì vậy nên ảnh hưởng của người khác với cô càng lúc càng yếu, ví dụ như Viên Cảnh Thụy.
Thậm chí cô còn tự nhiên chấp nhận sự mọi thay đổi của anh trước mặt cô, và nhanh chóng coi đó là bình thư