XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341798

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1798 lượt.

ờng.
Bây giờ cô biết rõ, anh rất tốt nhưng anh không thuộc về cô.
Cô cúi đầu ép buộc bản thân mình không được nghĩ tiếp nữa rồi lấy hai chiếc điện thoại trong túi ra đưa cho anh và nói: “Ban nãy có một cuộc điện thoại gọi tới từ công ty Lydon, hỏi về chuyện cung cấp quảng cáo lần trước bàn liệu đã được chưa, tôi đã bảo họ liên lạc với thư ký Chiêm, anh xem giải quyết như vậy có được không?”.
“Tôi biết rồi”. Anh gật đầu rồi đón lấy hai chiếc điện thoại và đút vào túi chiếc áo đang khoác trên vai cô.
Trời rất lạnh, lúc hai người đối mặt nói chuyện với nhau có thể nhìn thấy khói bay ra. Hoa viên mùa đông đìu hiu và lạnh lẽo, những bụi cây được cắt tỉa gọn gàng vẫn còn những chiếc lá chưa rụng nhưng màu sắc rất tối, lẫn vào bóng đêm, hai người đứng dưới bóng cây, trên mặt đất là những hình ảnh lẫn lộn được vẽ bởi bóng những cành cây đan xen, chồng chéo lên hình bóng hai người.
Trong không khí này tự nhiên cô không cảm thấy lạnh nữa, sau khi kết thúc cuộc đối thoại đơn giản anh vẫn tiếp tục hút thuốc, chẳng ai nhắc tới những người khác nữa, dường như mọi thứ đều tạm thời bị quên lãng. Cô lặng lẽ đứng bên cạnh anh, gió lạnh ùa tới đã bị tấm áo khoác ngăn lại, khiến cô có ảo giác cả thế giới này đều ấm áp và yên tĩnh.
Kết thúc kì nghỉ Tết, cả công ty quay lại guồng làm việc bận rộn, Đổng Tri Vy cũng tiếp tục ở lại vị trí giám đốc phòng hành chính.
Sự xuất hiện của Trần Văn Văn giống như một cơn gió mạnh mở ra một không gian tưởng tượng mới.
Ngay cả Mai Lệ cũng chạy tới xin lỗi Đổng Tri Vy, bữa trưa còn kéo cô ra quán ăn gần công ty để nói chuyện riêng, vừa mở miệng đã lên tiếng xin lỗi.
Đổng Tri Vy lắc đầu: “Không sao, cậu có thể hiểu tớ là được rồi, còn những người khác nghĩ thế nào tớ không kiểm soát được, cũng không quan tâm”.
Mai Lệ ra sức gật đầu: “Tớ luôn tin cậu, Tri Vy à. Nhưng cậu cũng biết đấy, bây giờ một người phụ nữ thành đạt đâu có dễ. Cậu đột nhiên được thăng chức người ta không bàn tán mới lạ đấy? Giống như công ty cũ của tớ, tên giám đốc phòng thị trường đúng là một tên háo sắc, miệng lúc nào cũng tranh thủ lợi dụng, tay cứ động tý là sờ mó, công ty có cô nào chưa bị ông ta quấy rối đâu, nếu chấp nhận, vào nửa năm có thể được gửi ra nước ngoài huấn luyện, nếu không chấp nhận thì giống như tớ, chỉ còn cách xin nghỉ việc thôi”.
Đổng Tri Vy gắp đùi vịt cho cô ấy và nói : “Cậu nói không biết bao nhiêu lần rồi, tớ có thể học thuộc rồi đấy, biết cậu cũng không dễ dàng gì mà”.
“Cậu biết là được rồi, bây giờ xã hội đều thế cả, cho dù cậu chẳng làm gì nhưng nếu người khác để ý thì cũng bị nói này nói kia, hơn nữa Thành Phương lớn như thế này loại người vớ vẩn nào cũng có, cậu cứ coi như họ đang đánh rắm là được rồi”.
Đổng Tri Vy bật cười: “Tớ biết, cậu mau ăn đi”.
Mai Lệ gắp đùi vịt để sang bên cạnh, hoàn toàn không có ý định ngừng câu chuyện đang hứng thú này.
“Nhưng sếp mình là báu vật nhân gian đấy, cậu đừng nói nữa, bây giờ nghĩ lại tớ vẫn thấy tiếc cho cậu”.
Đổng Tri Vy im lặng, có cảm giác hàng loạt cây kim xuyên qua trái tim, dù không đau nhưng có cảm giác xót và tê dại.
Viên Cảnh Thụy không giao cho cô yêu cầu gì khác ngoài công việc nữa, bây giờ cô cũng không còn là thư ký của anh, không có nhiều cơ hội gặp mặt anh, nhưng hầu như ngày nào cô cũng nghe được tin của anh và Trần Văn Văn từ miệng người khác.
Cô cảm thấy mình nên vui mừng mới đúng, sự thực đã chứng minh dự cảm của cô, Viên Cảnh Thụy chỉ nhất thời có hứng với cô mà thôi, anh có hàng ngàn lý do đuổi việc cô, nhưng anh lại đề bạt cô lên vị trí giám đốc hành chính, việc này nói lên điều gì? Nói lên rằng anh là một nhà tư bản xuất sắc, về cách dùng người anh chỉ cần xem cô có làm tốt việc hay không, có làm được hay không, không mang chút tình cảm riêng tư.
Đương nhiên còn một cách giải thích khác nữa, đó chính là cô vốn không đủ ảnh hưởng tới đời sống tình cảm của anh, sự rung động nhất thời chẳng qua chỉ là mây khói mà thôi.
Nhưng cô lại không thể như vậy.
Trong quãng thời gian anh vắng mặt, cô đã không ngừng tự vấn nơi sâu xa nhất trong tim mình liệu có thể không màng tất cả mà rời xa người đàn ông này, đáp án chỉ là do dự và mâu thuẫn, bề ngoài là anh giữ cô lại nhưng cô hiểu rõ hơn ai hết, người giữ cô ở lại chính là bản thân cô.
Bây giờ Viên Cảnh Thụy đã trở lại, đối diện với cô thản nhiên như không, dường như không có chuyện gì xảy ra, bên cạnh anh còn xuất hiện mối tình đầu nữa. Nhưng cô lại bị từng khoảnh khắc trong quá khứ giày vò. Anh đã từng dịu dàng với cô như thế, đã từng ôm cô dưới chân núi, dùng hơi ấm của mình sưởi ấm cô, cô đã từng rất gần anh, nhưng bây giờ mọi thứ đều trở thành hư vô sau khi cô từ chối anh, ngay cả hồi ức cũng trở nên cô độc, dường như đó chỉ là ảo giác của mình cô.
Đổng Tri Vy cúi đầu im lặng, cảm giác tuyệt vọng và bất lực chưa từng có khiến cô hoảng loạn, cô không muốn nghe thấy bất cứ ai nhắc tới Viên Cảnh Thụy trước mặt mình, cô sợ mình mở miệng nói ra những lời khiến bản thân phải hối hận cả đời.
Đương nhiên Mai Lệ không cảm nhậ