Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341821
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1821 lượt.
n đợi lại không được vào trong. Thời tiết cuối tháng hai đầu tháng ba, dù Hồng Kông ấm hơn Thượng Hải một chút nhưng gần biển gió lạnh vẫn thổi từng cơn, khiến anh lạnh thấu xương.
Bên cạnh có xe ra vào liên tục, chủ yếu là khách sống trong tiểu khu, đều là xe hơi cao cấp, bảo vệ xếp thành hàng nghênh đón, điệu bộ vô cùng tôn trọng. Ngoài cửa không có người nào, một mình Ôn Bạch Lương đứng đó rất nổi bật, lúc xe đi qua không cần người trong xe hạ cửa kính xuống anh vẫn có thể cảm thấy ánh mắt kì dị của họ.
Cảm giác xấu hổ trở thành bị sỉ nhục, gương mặt Ôn Bạch Lương bị gió lạnh thổi đỏ rát, hai năm qua anh đã có cảm giác này rất nhiều lần nhưng chưa bao giờ cảm giác ấy lại mãnh liệt đến không thể chịu nổi như vậy.
Lại có một chiếc xe khác từ bên trong đi ra, lúc vòng qua anh còn giảm tốc độ, sau khi chiếc xe đi khỏi một bảo vệ chạy tới nói với anh: “Thưa anh, nếu anh muốn đứng đây đợi thì có thể đứng lui sang một bên được không?”.
Giọng nói đã có chút khinh miệt, bảo vệ cũng đã gặp loại người như anh khá nhiều lần rồi, hầu hết đều là khách không mời hoặc không được chủ ở đây hoan nghênh, mà những loại người này đều không đáng được họ tôn trọng.
Ôn Bạch Lương quay ngoắt đầu lại nhìn bảo vệ, sự dữ dằn lộ ra trong mắt khiến bảo vệ bất giác lùi lại một bước, nhưng anh mau chóng hạ mắt xuống, nói: “Được, tôi biết rồi”.
Dứt lời liền đi vào bóng râm bên cạnh cánh cửa lớn, một mình anh đứng trong góc không dễ bị người khác phát hiện.
Anh bảo vệ đi một bước lắc đầu ba bước, nghe bạn hỏi vì sao liền thở dài: “Tên kia chắc là tình lang mới bị đá, cậu nhìn xem, dáng vẻ có tài lại trẻ trung, dựa hơi đàn bà quen rồi chẳng có tý đàn ông nào cả”.
Tiếng nói bay theo gió, cũng chẳng sợ Ôn Bạch Lương đứng đằng xa nghe thấy.
Nghe thấy thì sao chứ?
Ôn Bạch Lương đứng trong bóng râm, cúi đầu, nghiến răng, lặng lẽ dồn sự chú ý của mình lên một điểm màu sắc không đều trước mũi chân.
Đã lâu lắm rồi anh không phải nếm trải cảnh này, hoặc có lẽ quá lâu rồi, lâu tới mức anh quên mất mình đã từng bị người ta giày xéo dưới gót chân.
Anh thành công sớm, sau này khi lập nghiệp phải chịu chút ít khổ cực, nhưng sau đó so với thành công và sung sướng thì nỗi khổ ấy chẳng thấm vào đâu. Huống hồ khi đó anh có ước mơ, vì thành công khổ và mệt là cái giá chắc chắn phải trả.
Anh đã trả giá, cũng đã gần kề thành công, nhưng kết quả chỉ sau một đêm đã mất đi mọi thứ, rơi vào tuyệt vọng, đi sai một bước dường như đã bước vào địa ngục.
Anh dựa vào ai bước ra khỏi địa ngục?
Đới Ngải Linh.
Chị đã cứu anh, và anh đã dùng bản thân để trả giá, không trả giá thì không nhận được gì cả, mọi thứ trên trái đất này đều công bằng.
Hai năm nay anh giằng co giữa hai cái tôi tách rời, một cái tôi cảm thấy nhục nhã và không thể chịu được, cái tôi còn lại lại cảm thấy một cơ hội lớn.
Đới Ngải Linh là một sân chơi mới mẻ khiến anh cảm thấy trời đất bao la hơn, khiến anh nhìn thấy khả năng vô hạn. Giấc mơ đã chết của anh không những sống lại mà anh còn trở nên đầy dã tâm khi đứng trước những mối lợi lớn có thể dễ dàng đạt được.
Ở bên cạnh Đới Ngải Linh, mọi thứ trước kia đã từng bó buộc và làm khó anh giờ trở nên không là gì cả. Anh đã giúp chị đánh nhiều trận, được sự cổ vũ của chị thậm chí anh còn giành được một hạng mục trị giá mười mấy tỉ từ tay một công ty tư vấn nổi tiếng quốc tế. Anh bắt đầu ra vào giới tài chính cốt lõi nhất, qua lại với đủ loại ngân hàng, nhà đầu tư quốc tế và nhiều chính khách có thân phận không thể tiết lộ. Thậm chí anh sắp làm chủ một quỹ đầu tư cá nhân, từ đó có thể hô mưa gọi gió, trở thành một người mình từng mơ ước.
Mọi thứ đã gần kề trong gang tấc, như thể chỉ cần giơ tay ra, là có thể chạm vào chúng, nhưng chỉ trong một đêm anh lại rơi xuống địa ngục một lần nữa.
Mà những điều này đều chỉ vì một người.
Anh có thể ra đi sao? Có lẽ quay đầu ra đi là biện pháp đơn giản nhất, rời xa mọi sự xấu hổ và nhục nhã, nhưng cùng lúc ấy anh sẽ mất đi mọi thứ anh có thể đạt được, không trả giá thì không có được, muốn đạt được chúng làm gì có chuyện không cần trả giá chứ? Những thứ đó quá tốt đẹp, quá kì diệu, vì thế những gì anh phải bỏ ra cũng là những thứ chỉ người phi thường mới có thể chịu được, như sự xấu hổ và nhục nhã bây giờ, như cái tôi thứ hai đang tiếp tục giày vò anh.
Tiếng xe từ xa lại gần, sau đó dừng lại trước mặt anh. Cửa xe từ từ hạ xuống, gương mặt tô vẽ hoàn hảo của Đới Ngải Linh hiện ra, chị nhìn anh, sắc mặt khó đoán.
Không biết màn đêm đã buông xuống từ khi nào, anh khẽ cúi xuống trong làn gió lạnh, một tay đặt lên xe, gương mặt đỏ ửng đã trở nên tái xanh vì lạnh, ngay cả đôi môi cũng nhạt hơn bình thường rất nhiều.
Anh nhìn chị, không một câu chất vấn, không một câu than phiền, chỉ khản giọng chầm chậm nói hai từ: “Xin lỗi”.
Chị không nói gì, anh lại nhẹ nhàng nói thêm câu nữa: “Ngải Linh, chị biết đấy, tôi không thể thiếu chị được”.
Đôi mắt chị khẽ di chuyển sau đó quay mặt đi, không muốn anh nhìn thấy biểu cảm trên mặt chị lúc này, kính cửa xe