Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341793

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1793 lượt.

được kéo lên, tâm trạng Ôn Bạch Lương chùng hẳn xuống, nhưng sau đó cửa xe bật mở, hơi ấm tràn từ trong ra hòa lẫn với khí lạnh bên ngoài khiến anh đột nhiên rùng mình một cái.
Chị nhẹ nhàng nói vọng ra từ trong xe: “Vào đi, bên ngoài lạnh”.
Dưới ánh mắt chăm chú của bảo vệ chiếc xe từ từ tiến vào cổng. Trong xe yên tĩnh như dưới đáy hồ, lái xe dừng xe trong gara rồi bước tới mở cửa cho họ. Ánh mắt không dừng quá lâu trên người Ôn Bạch Lương, cho thấy người lái xe này đã đạt tới tiêu chuẩn chuyên nghiệp nhất.
Trong gara có thang máy đi thẳng lên tầng khách ở, lái xe đương nhiên không lên theo, Đới Ngải Linh ấn dấu vân tay rồi bước vào cùng Ôn Bạch Lương.
Lúc thang máy lên trên không ai nói với ai câu nào, không gian nhỏ hẹp và yên tĩnh tới mức có thể nghe thấy tiếng máy móc đang vận hành. Ôn Bạch Lương đứng bên cạnh Đới Ngải Linh, anh cao hơn chị nhiều, cụp mắt xuống là có thể nhìn thấy gương mặt nghiêng của chị. Đới Ngải Linh để tóc ngắn, gọn gàng, nhìn từ phía anh có thể thấy một đường màu vàng nhỏ ở nơi tiếp xúc giữa vành tai và mái tóc, khác biệt hoàn toàn với nước da trắng như tuyết trên gương mặt chị.
Đới Ngải Linh rất chú ý tới dung mạo của mình, chị tiêu tốn rất nhiều tiền cho gương mặt này, bình thường vốn giỏi trang điểm nên khi ra ngoài tuyệt đối không có ai đoán được tuổi thực của chị. Nhưng phụ nữ hơn bốn mươi tuổi lại thường xuyên trang điểm, khi tẩy trang sẽ để lộ ra gương mặt có vẻ vàng vọt, do tiêm quá nhiều botox nên các cơ thịt cứng như tượng sáp, có lúc nửa đêm tỉnh dậy, cửa sổ không kéo rèm, ánh trăng bên ngoài chiếu gương mặt chị đều khiến anh giật mình sợ toát mồ hôi.
Nhưng anh không thể không có chị.
Thang máy vẫn tiếp tục lên cao, Đới Ngải Linh ở trên tầng cao nhất, bình thường tốc độ thang máy cũng không chậm nhưng thời gian tối hôm nay dường như đông cứng lại, đi thế nào cũng không lên tới đỉnh được.
Đới Ngải Linh đột nhiên lên tiếng: “Sao lại theo tới tận đây? Không phải cậu muốn quay đầu lại rồi sao? Tôi cho cậu tự do, cậu xem đấy, tôi đâu có miễn cưỡng giữ cậu lại”.
Anh im lặng nhìn chị, trong thang máy không khí ấm áp nhưng hơi lạnh từ bên ngoài vẫn bám lại trên người anh, anh muốn nói nhưng cổ họng nghẹn lại, giọng cũng lạc cả đi.
“Tôi đã nói rồi, tôi không thể không có chị”.
Chị đột nhiên quay đầu lại nhìn anh, không còn là gương mặt nửa cười nửa không mà anh quen thuộc nữa thay vào đó là biểu cảm có chút tiếc nuối và bất lực.
Cả người anh cứng đơ như bị nỗi sợ hãi bóp nghẹt.
Thang máy cuối cùng cũng lên tới tầng cao nhất, cánh cửa kim loại nhẹ nhàng mở sang hai bên, chị thở dài khi nhìn thấy ánh mắt hoảng hốt của anh, hai tay đưa lên nâng mặt anh và nhẹ nhàng nói:
“Đồ ngốc, hóa ra cậu cũng biết sợ”.
Lời nói thân mật, khiến trái tim đang rơi ngoài lồng ngực của anh bị kéo giật lại, bộ dạng kinh hoảng của anh khiến chị rất vui, chị bắt đầu cười còn anh cũng không lãng phí một giây phút nào nữa mà bế xốc chị lên, chị khe khẽ kêu lên khi anh bế chị vào phòng.
Tối hôm ấy, trên người Đới Ngải Linh anh đã dùng hết sinh lực của mình, dưới cơ thể anh chị liên tục rên rỉ rồi hét lớn khi lên đỉnh, sau khi mọi thứ kết thúc, chị nép sát cơ thể đầy mồ hôi của mình vào sát anh rồi nói thầm: “Cậu đã đi gặp cô ấy”.
Không phải là một câu hỏi.
Anh cúi đầu, lúc trả lời còn úp mặt vào giữa khe ngực chị, nói giọng trầm trầm: “Không phải thế liệu chị có đối xử với tôi như thế này không? Tôi đi tìm cô ấy là muốn biết xem em có thực sự quan tâm tới tôi không, tôi yêu em, Ngải Linh, tôi yêu em”.
Hai năm qua, Ôn Bạch Lương chưa bao giờ nói ba chữ này. Quan hệ của hai người xây dựng trên cơ sở gì trong lòng đôi bên đều hiểu rõ nhưng không nói ra, chị không nghĩ rằng mình sẽ nghe được câu này.
Đới Ngải Linh khựng lại, khoái cảm còn sót lại vẫn chưa tan, chàng trai trẻ đang úp mặt trên ngực mình, hơi thở ấm nóng thô ráp như xuyên qua làn da thớ thịt chị dội thẳng vào lồng ngực, khiến trái tim chị như mềm nhũn ra trong giây phút này.
Thực ra khi chị nhìn thấy anh đứng trong gió lạnh dưới gốc cây chị đã mềm lòng, đã bị anh làm cho cảm động, chị giống như những người tự cho mình thông minh tuyệt đỉnh, chỉ tin tưởng những gì mình muốn tin tưởng, câu trả lời của anh đã đập tan sự nghi ngờ cuối cùng của chị, thậm chí chị còn bắt đầu cảm thấy có lỗi với anh, hóa ra anh lại yêu chị đến thế.
Anh có lý do gì mà không yêu chị chứ? Chị cho anh nhiều như thế, cho dù là một tảng đá cũng sẽ bị cảm động, hai năm qua hai người đã có cuộc sống tình dục tốt nhất, đàn ông không phải đều dễ chìm đắm trong khoái cảm tình dục sao? Không phải không thể dứt ra được sao? Rất nhiều chàng trai trẻ tuổi điên cuồng vì những người phụ nữ hơn mình nhiều tuổi, Duras(12) không phải là ví dụ tốt nhất đó sao, người tình trẻ tuổi của bà cuối cùng đã trở thành chồng bà, ở bên cạnh bà cho tới ngày bà chết.
Ôn Bạch Lương nói đúng, nếu không phải lần này chị nghi ngờ anh vẫn còn tình cảm với Đổng Tri Vy thì có lẽ chị sẽ không phát hiện ra mình lại quan tâm tới anh như thế, qu