Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thịt Không Vui

Không Thịt Không Vui

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341813

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1813 lượt.

núp, lại càng có thể khơi lên mong muốn khiêu chiến của người khác.
Tôi nói: “Mèo là động vật kiêu ngạo thông minh, nó có thể thay đổi chủ nhân, thế nhưng người nhất định phải chứng minh với nó, so với chủ nhân trước của nó anh còn lợi hại hơn.”
Hồng Thiếu Nhu cũng không đem chuôi rời khỏi tẩu thuốc trêu trọc áo ngủ tôi nữa, đặt ở trên tủ đầu giường.
Sau đó, hắn dùng chóp mũi hướng về phía chóp mũi tôi, dùng khoảng cách gần nhất nhìn tôi, giống như là một con hồ ly thông minh nhất đang phán đoán con mồi tươi ngon trước mặt có sập bẩy hay không.
Mắt nhỏ thu ánh sáng lại, tôi thiếu chút nữa bị nướng cháy khét rồi.
Ta cảm thấy được, tại dưới dạng ánh mắt này, tôi sẽ không kiên trì được thời gian bao lâu .
Thật may là tôi có dì Bích.
Dì từng nói qua, bất kỳ người đàn ông nào, cũng chạy không khỏi vẻ mặt ngây thơ này của phụ nữ.
Ý của dì là, vẻ mặt hồn nhiên kia.
Vì vậy, tôi làm theo biện pháp dì dạy cho tôi, nhoẻn miệng cười.
Trong tròng mắt của Hồng Thiếu Nhu, tôi giống hệt như đứa bé đang cười, không có chút mưu mô nào, giống như một đóa hoa cúc non nớt dưới ánh mặt trời.
Tôi không xác định chắc chắn có phải bởi vì tôi nằm cạnh hắn quá gần hay không, đã chạm vào môi của hắn, tóm lại, sau khi tôi nở nụ cười, Hồng Thiếu Nhu cũng cười.
Tiếp đó, hắn bắt đầu hôn tôi.
Cánh môi chạm nhẹ, đầu lưỡi trơn linh hoạt, ở tại hàm răng khép chặt của tôi vẽ từng loạt hình vẽ.
Hắn không thô lỗ, không nóng nảy, vô cùng có kiên nhẫn, giống như là một người ham mê đồ cổ với vừa kiếm được một bình hoa cổ mình yêu thích đang dùng khăn tỉ mỉ lau chiếc bình hoa đó.
Hắn không vội, tôi cũng không vội.
Tôi từ từ mà đem tay vươn ra, từ từ mò tới bên tủ đầu giường, từ từ đem cái chuôi tẩu thuốc đã đùa giỡn cơ thể làm nhục tôi nắm trong tay, từ từ cầm về, từ từ duỗi ra giữa không trung, từ từ dựng đứng, từ từ nhắm ngay mục tiêu.
Cuối cùng, tôi dùng hết sức lực ăn thịt mấy năm qua, cực kỳ tàn ác, sắc bén ngoan độc, mạnh mẽ không kiềm chế được, khóe mắt, diệt sạch đạo lý làm người, tán tận lương tam, phát điên, là một người khát máu thành tính hướng cúc hoa của hắn đăm tới. ( Bonei: ^:)^ Lạy Phật!!! Các anh ai mà yêu chị hay muốn hại chị thì tự cầu :pray: nhiều phúc đi)
Đêm hôm đó, tôi rốt cuộc nhìn thấy. . . . . . Bộ dáng của Hồng Thiếu Nhu khi mở to mắt.






Ngày thứ hai, toàn bộ tất cả anh trai mì ăn liền trên dưới nhà họ Hồng ai cũng đang thảo luận một vấn đề: tại sao Hồng thiếu lại vứt bỏ cái tẩu thuốc quý giá mà hắn yêu thích đã nhiều năm. (Bonei: :-” bị chị lấy đi bạo hoa cúc hỏi sao anh không vứt nó đi hả trời :shoot: !!!!!)
Tôi cũng không hiểu được cái hành vi này của hắn.
Bởi vì nhìn từ góc độ tình cảm, dù sao cái tẩu thuốc kia cũng là kẻ đã lấy đi lần đầu tiên của hắn.
Một đêm vợ chồng trăm năm tình nghĩa, dì giúp việc ở nhà họ Lý đến bây giờ vẫn giữ cái cây đấm bóp bị hư hại nặng nề do đã sử dụng nhiều nam, mà Hồng Thiếu Nhu làm sao lại nhẫn tâm như vậy đây?
Giải thích duy nhất là, người kia hoàn toàn không còn tấm thân xử nam.
Tôi nâng lấy vũ khí tác chiến—— đôi đũa gỗ đen khảm bạc(1), chuẩn bị ăn ngấu ăn nghiến.
Món ăn rất nhanh đã bưng lên, có Gà, vịt, ngỗng, cá, tôm, chân giò hun khói. . . . . .
Một bàn, tràn đầy, tất cả đều là thịt.
Nhìn thấy sắc màu diễm lệ, quyến rũ hấp dẫn.
Trước một bàn toàn thịt này, tôi không hề giữ lại dáng vẻ thục nữ .
Vì vậy, tôi một tên cao to đói khát vươn ra đôi tay thô to về phía một thiếu nữ xinh đẹp đơn thuần, đem đôi đũa tàn bạo hướng tới cái bàn đầy thịt.
Đáng tiếc, một người ngây thơ thiện lương không hiểu việc đời như tôi, lại bị lừa gạt.
Sau khi thưởng thức theo thứ tự hết một lượt, tôi phát hiện, những thứ này đều là đồ ăn chay.
Gà này, vịt này, ngỗng này, cá này, tôm này, chân giò hun khói này. . . . . .
Đều được thay thế bằng các loại thức ăn độc ác khác.
Để đũa xuống, tôi híp mắt nhìn về phía khóe miệng chứa đựng nụ cười trầm tĩnh của Hồng Thiếu Nhu, từng chữ từng câu mà nói: “Tôi muốn ăn thịt.”
“Đây chính là thịt.” Hắn nói.
“Không được sỉ nhục thịt.” Tôi vô cùng nghiêm túc .
Hắn có thể sỉ nhục tôi, hay sỉ nhục thế giới, cụng có thể sỉ nhục vũ trụ, nhưng không thể sỉ nhục thịt một thứ có địa vị cao nhất ở trong lòng tôi.
“Từ hôm nay trở đi, ở nhà họ Hồng, sẽ không bao giờ xuất hiện thịt chân chínhnữa. Về phần nguyên nhân, tôi nghĩ em là người hiểu rõ nhất.” Hồng thiếu nhu đem đôi đũa gắp một miếng thịt hun khói bỏ vào miệng, đôi môi mỏng, như đao.
Ẩn dấu, không thây đổi sắc mặt.
Quả nhiên là gian thương, chỉ là hành động một ngày, đã nắm được bảy phần của tôi.
“Anh là đang ngược đãi tôi.” Tôi lên án.
“So với việc em làm vào tối hôm qua, hành vi này của tôi tựa như việc làm của thiên sứ.” Chiếc cầm nhọn của Hồng Thiếu Nhu theo câu nói của hắn mà lên xuống, làm cho tôi phát sinh ý nghĩ muốn lấy tay bẻ gẫy nó.
“Nếu như mà tôi muốn lại được ăn thịt, thì cần phải làm gì?” Tôi lấy lại bình tĩnh hỏi.<