Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thịt Không Vui

Không Thịt Không Vui

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341827

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1827 lượt.

ới nói, tôi xác định tôi thật sự vô tâm.
Vậy mà Hồng Thiếu Nhu cũng không cho là như vậy.
Hắn đang nhìn tôi cười, khóe miệng, khóe mắt nâng lên độ cong bén nhọn giống như là thanh đao sắc bén.
Tôi giống như. Đoán chừng tôi và hắn có mối thù không đội trời chung rồi.
Đã như vậy. . . . . . Tôi liền không nhường nhịn nữa.
Lập tức trong mắt tôi hiện lên tia sáng độc ác, đôi tay nắm đám dây leo tươi tốt xung quanh dưa chuột của Hồng Thiếu Nhu, dùng sức bức một nắm thật dày ra.
Cảnh tượng đó, quả thật có thể dùng cảnh máu chảy đầm đìa để hình dung.
Tôi lại một lần nữa có thể nhìn thấy hai mắt mỡ to của Hồng Thiếu Nhu.
Tội lỗi tội lỗi, Thiện Tai Thiện Tai.
P/S: chương sau có sự xuất hiện :wave: trở lại của anh Lý Lý Cát không biết có được các vị chị em tỷ muội ủng hộ 20 thanks cho anh không đây :think:
(1)Matera: là một đô thị tại tỉnh Matera ở vùng Veneto, Ý. Đô thị này có diện tích 387,4km2, dân số là 60.310 người






Sau khi bị bức lông Hồng Thiếu Nhu ra lệnh, sau này ngay cả sữa chua cũng không cho tôi uống.
Tôi cảm thấy hắn cũng quá hẹp hòi, mấy cọng lông đó thuộc về vòng tuần hoàn của tự nhiên, coi như bức đi cũng là sẽ mọc lại, cần gì tức giận như vậy.
Sớm biết thế, lần sau nên bức cái dưa chuột kia của hắn.
Kể từ sau khi gặp phải đầu bếp Lưu Phái ở trên nóc nhà lần trước, mội đêm tôi đều sẽ tự động trèo lên, tự chuẩn bị dao nĩa, chờ đợi phần beefsteak thơm phức.
Cũng giống như thế, mỗi đêm Cảnh Lưu Phái sẽ đúng giờ mang phần beefsteak đến cho tôi, rồi ngồi ở bên cạnh, nhìn tôi ăn xong.
Ăn xong rồi, ta nằm vật xuống ở trên nóc nhà, sờ sờ bụng, giang rộng tay chân.
Tôia cảm thấy được dáng vẻ của mình là rất vui vẻ, nhưng Cảnh Lưu Phái vẫn nhìn thấy sơ hở của tôi. : “Cô gần đây hình như có tâm sự.”
Đúng vậy, tâm sự, một tâm sự thật to.
Là một tâm sự mà ai cũng không thể nói được.
Đưa tay sau che mắt, tôi nhẹ giọng mà hỏi: “Cảnh Lưu Phái, hồi trước khi bước vào kỳ thi, anh ghét nhất làm cái đề gì?”
“Đề thi vấn đáp, bởi vì phải viết rất nhiều chữ.” Hắn trả lời, dừng một chút, nói: “Nếu như mà tôi đoán được không sai, cô sẽ ghét nhất là phải lữa chọn đề thi.”
“Làm sao anh biết?” Tôi tò mò.
“Tọi cảm nhận được, cô thích những sự việc đơn giản rõ ràng, mà việc phải lựa chọn đối với cô là sự hành hạ không nhỏ.” Hắn nói.
Tôi không lên tiếng.
Nhưng lời Cảnh Lưu Phái nói, thì chính xác cực kì.
“Phiền não gần đây, cũng là vì phải lữa chọn đề thi sao?” Hắn hỏi.
Cũng không phải thử nghiệm cái gì, càng giống như là một loại an ủi, hắn cũng không muốn đáp án xác thật.
Tôi cũng không có giấu diếm: “Đúng vậy, phải lựa chọn một trong hai, cả hai người đều rất quan trọng đối với tôi, tôi phải lữa chọn tổn thương một người, từ đó đi cứu người còn lại.”
Từ sau khi bước vào phòng sách tôi bắt đầu hối hận, biết được cái chân tướng đó, làm cho mình bước vào cái hoàn cảnh khó cả đôi đường này.
“Như vậy, cũng không có con đường thứ ba sao?” Cảnh Lưu Phái nhẹ giọng hỏi.
“Nếu như anh có, tôi sẽ vô cùng cảm kích.” Tôi lại thở dài lần nữa.
Bãi cổ tươi tốt trong sân vườn, bề mặt lá cây bóng loáng, khi ánh trăng chiếu rọi xuống, mơ hồ phát ra ánh sáng dịu nhẹ, tĩnh lặng, giống như đang chứa đựng một giọt nước mắt.
Chờ trận giá nam ấm áp kia thổi qua cây bàn tay Phật kéo theo mùi hương thơm ngát, Cảnh Lưu Phái nói: “Như vậy, hãy nghe theo lời trái tim của mình, nó sẽ cho cô đáp án, mặc dù. . . Đó là một quá trình phải chịu tất cả đau khổ.”
Đúng vậy, đến một phút cuối cùng, đến thời điểm mọi chuyện không thể quay lại nữa, tôi nhất định sẽ đưa ra quyết định .
Mà bây giờ, tôi đang chiềm trong quá trình đau khổ.
“Nếu không thể làm gì, chỉ có thể thuận theo tự nhiên.” Cảnh chảy phái nói: “Cả một đời người, đều sẽ phải gặp chuyện khó khắn, đây là việc không thể tránh khỏi.”
Giọng nói của hắn, như tiếng gió của tình người, vuốt vào lòng tôi mang đi những buồn phiền đau khổ.
Tôi nhịn không được mà đưa tay, chạm lên sống lưng của hắn.
Thân hình Cảnh Lưu Phái thanh tú nhỏ gầy, chân tay thon dài, nhưng cũng không là loại thon gầy nhu nhược, mà là một loại sức mạnh từ bên trong lan rộng ra bên ngoài, làm cho người ta chợt cảm thấy an tâm ấm áp.
Ngón tay của tôi, chạm tới sống lưng cách một lớp áp của hắn, nơi này hơi lồi một khưng xương hình vòng cung, rất là chân thật, hoàn toàn không có cảm giác xa cách.
Tay dần dần trượt xuống, đi tới cái mông của hắn, lòng lan dã sói của tôi nhẫn tâm nắm lấy một bên mông của hắn.
Lại nói, những anh trai mì ăn liên, còn có Hồng thiếu nhu, thậm chí là hai con chó sói trong sân, cũng đã bị tôi sớ mông qua, này Cảnh Lưu Phái này làm sao có thể ngoại lệ đây?
Sau khi bóp xong, tôi cười xấu xa chờ đợi hắn phản ứng ngượng ngùng hoặc tức giận.
Nhưng Cảnh Lưu Phái đang bị ăn đậu hũ hậu, vẫn như thường ngày như vậy quay mặt về phía tôi khẽ mỉm cười.
Không có gì bất ngờ xảy ra, lòng của tôi lại bắt đầu nỗi lên một hồ nước nóng.
H


XtGem Forum catalog