Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi
Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341981
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1981 lượt.
ắn tự tay, nhẹ nhàng vò rối tóc tôi.
“Sau này đừng như vậy, phải thích một người, mới có thể đụng người đó.” Hắn nói, cô độ rất tự nhiên màu đen tóc quăn ở phong thổi lất phất hạ từ chân mày trượt đến lông mày đuôi.
“Tôi quả thật thích anh.” Tôi nói.
Đây là lời nói thật, bản thân Cảnh Lưu Phái chính là rất dễ làm người khác ưa thích, hơn nữa hắn làm những việc này vì tôi, ta cảm giác tốt đối với hằn chỉ có chiều hương từ từ tăng lên trên.
Thật ra thì, tôi nên cúi đầu thẹn thùng nói ra lời nói này, nhưng nghĩ tới Cảnh Lưu Phái từng nhiều lần thấy cảnh tôi đuổi theo một đám anh mì ăn liền đề lột quần ra, đoán chừng cũng là rất rõ ràng bản tính đọc ác của tôi, nên cũng không cần khách sáo với hắn.
“ Nếu như là vậy, thì có thể mò mẫn.” Hắn nói.
Rồi nhìn đồng hồ, phát hiện thời gian không còn sớm, liền đứng dậy thu thập cái đĩa tôi đã ăn xong, chuẩn bị bò xuống nóc nhà.
Ngay tại lúc hắn chuẩn bị rời đi thì bỗng nhiên tôi hỏi một câu nói.
“Vậy mới vừa rồi anh đụng vào tôi, cũng là bởi vì yêu thích tôi sao?”
Hắn đưa lưng về phía ánh trăng, tròng mắt, giống như chứa một ngôi sao.
“Thích.” Hắn trả lời như vậy.
Lòng của tôi, bất hạnh đã chìm vào hồ nước nóng trong rêu xanh, nhất thời chìm đến đáy hồ, ấm áp kia đừng tới nữa.
Kể từ sau sự kiện mật báo lần trước, Hồng Thiếu Nhu lại càng canh chừng tôi chặt hơn, chỉ cần là tôi vứt đồ bỏ đi, đều phải tỉ mỉ kiểm tra. Sau đó các anh trai mì ăn liền sẽ bưu lại đem đi tiêu hủy.
Hôm nay, tôi mang ra một tối nilon màu đen ra ngoài, như cũ bị Hồng Thiếu Nhu ngăn lại: “Đem túi đồ đưa bọn họ được rồi.”
“Vật này, vẫn đừng nên tra kiểm đi.” Tôi đem túi đồ dấu ở phía sau.
“Em cho rắng là, tôi còn có thể để cho em ném đồ ra ngoài sao?” Khóe miệng Hồng Thiếu Nhu câu lên một độ cong, cười như không cười.
“Nhưng là, anh nhất định phải kiểm tra?” Tôi cũng hướng về phía hắn cười như không cười, mắt híp thành một đường ngang.
“Tôi xác định.” Hồng Thiếu Nhu hí mắt như muốn lấy công lực ra tranh cao thấp với tôi.
“Được rồi.” Tôi đem túi đồ đưa cho Hồng Thiếu Nhu, khi đưa tay ra ánh mắt của tôi cũng bắt đầu híp lại.
Lại nói hí mắt là một kỹ thuật, rất dễ dàng tạo nếp nhăn rồi, đợi lát nữa nên hỏi một chút này Hồng thiếu nhu là dùng cái gì dưỡng da chống nếp nhăn ở khóe mắt, thế nào 1 năm 4 mùa mắt đều híp lại, mà phần da thịt ở khóe mắt vẫn bóng loáng bằng phẳng như thế đây?
Hồng thiếu nhu nhận lấy cái túi rác màu đen, mở ra, hướng bên trong liếc mắt nhìn, này cằm hơi nhọn chuyển động: “Đây là. . . . . .”
“Cảnh sắc đẫm máu.” Tôi trả lời.
Cầm này túi đựng băng vệ sinh tôi đã dùng qua, độ cong ánh mắt của Hồng Thiếu Nhu một lần nữa xuất hiện độ cong mất tự nhiên.
“Anh xác định cái này cũng muốn kiểm tra một phen sao?” Tôi hỏi
Hồng thiếu nhu đem túi đưa cho một anh mì ăn liền tâm phúc bên cạnh: “Tỉ mỉ kiểm tra, nếu như có tin tức, liền báo cho tôi biết, không có tin tức, thì lấy đi tiêu hủy.”
Anh mì ăn liền tâm phúc sau khi nhìn thấy một cái gói to trong bao nilon đen một cái, gương mặt kia như bị nhuốm máu mà hơi hồng lên, giống như là không cẩn thận dùng băng vệ sinh của tôi đi lau mặt vậy. (Bonei: =.=””)
Tôia không thể không 伣 phục sức tưởng tượng Hồng Thiếu Nhu.
Chẳng lẽ tôi còn có thể sử dụng kinh nguyệt của mình vẽ ra tin tức?
Nhưng người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu. Tôi chỉ có thể mặc cho của việc riêng tư mình bại lộ ở dưới mắt một anh trai mì ăn liền.
Đối với một người dàn ông giành băng vệ sinh tôi đã dùng qua, căn bản không cần nói nhiều cùng hắn, lại không có để ý trả lời lại với Hồng Thiếu Nhu, tôi trở lại căn phòng của mình.
Tắm rửa, thổi khô tóc, tôi bắt đầu ở trước bàn trang điểm thoa kem dưỡng da mặt.
Nhưng bỗng nhiên, từ trong gương, tôi nhìn thấy bệ cửa sổ chợt nhiều hơn một cái tay.
Đèn trong phòng đã tắt, gió lay động rèm cửa sổ, có vẻ âm u vô cùng, ban đêm ở nơi này rất có không khí quỷ dị, một cái tay khác lại đặt lên bệ của sổ lần nữa. . .
Chẳng lẽ nói, là quỷ?
Tôi hoảng hốt, tôi cực kỳ sợ hãi, tôi lo lắng sợ hãi, tôi sợ chết khiếp, mặt tôi tái nhợt như người chết, tôi sợ đến mất hồn lạc phách, tôi lạnh cả người, tôi không rét mà run, tôi ngây người mà đờ ra, tôi không ngừng run rẩy, tôi mất hồn mất vía. . . . . .(Bonei: bao nhiêu từ diễn tả nỗi sợ hình chị đã dùng gần hết rồi làm cho ta bị đuối từ ~>.<~)
Sau khi một loạt hành động tâm lý diễn ra trong lòng tôi, tôi lấy ra cục gạch vàng ròng khảm kim cương dì Bích tặng, ba bước thành hai bước vọt đến bên cửa sổ, giơ lên cao, hung hăng đập vào cánh tay của tên quỷ.
Âm thanh “Bịch”, con quỷ kia rớt xuống từ lầu ba.
Xử lý con quỷ xong, tôi trở về trước bàn trang điểm, tiếp tục xoa bóp gương mặt của mình.
Thế nhưng con quỷ kia chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, không thấy dầu bôi trơn không chịu tiến vào, không bao cao su thì không càm thấy khó khắn, thế nhưng lại một lần nữa leo lên.
Tôi lại ba bước thành hai bước chạy tới, giơ lên cục gạch vàng kim khảm kim cương, dùng góc cạnh sắc bén nhắm ngay cánh t