Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341829
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1829 lượt.
tôi sẽ giết Hồng Thiếu Nhu.”
Người lương thiện như tôi, thế nào nhẫn tâm khiến Hồng thiếu nhu vì mình chưa làm qua chuyện gì mà phải gitrả giá thật lớn đây?
Vì vậy, tôi vội vàng khuyên nhủ: “Không cần lmà hại đến tính mạng của anh ta!”
Trong mắt Lý Lý Cát lóe lên một tia sáng khác thường, lông mi chớp một cái, vừa một luồng gió lạnh đánh tới: “Thế nào mới thời gian mấy ngày, cô lại ưa thích tên Hồng Thiếu Nhu rồi à?”
“Ý của tôi là.” Tôi dùng giọng nói dịu dàng nhất thế giới bình thản nói: “Chỉ cần đem dưa chuột của anh ta cắt đi là tốt rồi, chúng ta cầm về nhà đi đặt ở trong tủ lạnh ướp lạnh, khi nhớ tới thì lấy ra, lấy nĩa ăn dùng hét sức xiên xiên hai lần là được, anh thấy sao, cứ như vậy được chứ?”
Nói xong một bên thể hiện nụ cười ung dung nhã nhặn lịch sự, một bên sử dụng ánh mắt hỏi thăm Lý Lý Cát, nhưng hắn vẫn cả người run rẩy.
Xem đi xem đi, không có việc gì dùng lông mi quạt gió phóng chơi, phóng tới làm cho chính mình bị cảm, đáng đời.
Lúc này, trời đã tối đen, Lý Lý Cát cảm thấy không nên lãng phí thời gian nữa, lấy một tay kéo tôiđến bên cửa sổ, chính mình dẫn đầu đứng trên bệ cửa trầm giọng ra lệnh: ” Đi theo tôi!”
Tôi lắc đầu.
Bây giờ nhà họ Lý, tôi không thể quay về .
Lý Lý Cát nghiêm túc nói: “Nếu như cô là vì báo đáp bang Thanh Nghĩa, vậy thì không cần, bởi vì ngươi chẳng thiếu bọn họ cái gì. Nếu như cô là vì Lý Bồi Cổ, vậy càng phí công, bởi vì. . . Anh hai căn bản là không có quan tâm cô như vậy!”
“Không” tôi lắc đầu, cũng rút tay từ trong tay Lý Lý Cát về: “Muốn ở lại nơi này, là quyết định của một mình tôi.”
“Tại sao?”Lý Lý Cát không hiểu.
Bởi vì, khi tôi trở về tôi không cách nào đối mặt với cảnh chém giết kia.
Tôi nhìn Lý Lý Cát, trong lòng bắt đầu đau như bị ai chém một đao vậy.
Ở một giờ trước, tôi lấy chính mình làm mồi vào ở nhà họ Hồng, lấy việc không cách nào liên lạc cùng Lý Bồi cổ làm cớ, lý trí của tôi dang suy nghĩ không cách nào phải chọn một con đường khác.
Mà bây giờ, Lý Lý Cát đến, sự xuất hiện của hắn làm cho tôi đứng ở trước ngã ba đường lần nữa.
Giờ phút này, chính là một phút cuối cùng, tôi phải làm ra lựa chọn.
Nhưng phải lựa chọn người nào, lòng của tôi, cũng không có đưa ra đáp án rõ ràng.
“Cô thật không muốn đi?” Lý Lý Cát hỏi.
“Tôi sẽ đi, nhưng không phải bây giờ.” Tôi trả lời.
“Đã như vậy.” Đôi mắt Lý Lý Cát tinh xảo mà xinh đẹp môi bĩu một cái, lộ ra nụ cười nhàn nhạt khôn khéo: “Như vậy, cũng đừng trách tôi.”
Trong lúc những lời nói đó được nói ra, hắn cầm một con dao lao về phía cổ của tôi.
Tôi chỉ cảm giác phần cổ một hồi đau nhức kịch liệt, tiếp trước mặt bỗng tối sầm, nhất thờiđã mất đi tri giác, thân thể như ở trong biển rộng phiêu bạc trên màu đen hồi lâu, đến khi tỉnh lại, lại phát hiện mình bị trói gô, bên cạnh một cái nồi nước sôi lớn, môt tên sói đực trên mặt có một vết sẹo trên đầu đội vương miệng miệng cười gian nhìn sói cái nói: “Thật là đã nha, lần này mày không trốn thoát được rồi, ha ha ha ha! ”
Dĩ nhiên, tất cả đều là ảo tưởng của tôi.
Tình huống hiện thật là: khi tay Lý Lý Cát lao về phía tôi chỉ còn cách cái cổ tôi một cm, thì cục gạch vàng ròng khảm kim cương của tôi giơ lên, hung hăng đập xuống.
Với sức lực này, đoán chừng có thể đập gẫy nát xương rồi.
Này không, Lý Lý Cát che tay, đau đến cổ tay cũng sưng đỏ.
Tôi thở dài, Lý Lý Cát a Lý Lý Cát, nói với anh bao nhiêu lần, đã đánh lén thì đừng bao giờ báo trước với người ta, làm sao mà anh vẫn không có học tập sự dãy dỗ của tôi đây?
Lần này xuống tay hơi nặng, Lý Lý Cát đau đến con ngươi bình thường cũng trở nên đỏ như mắt thỏ, bên trong chi chi nha nha hiện đầy tia máu: ” Này! Bất! Hoan! Cô! Tìm! Chết!” Ai ngờ ý trời khó đoán, tìm chết là không là tôi, mà là hắn.
Bởi vì một giây kế tiếp, ngoài cửa vang lên giọng nói cung kính của một anh mì ăn liền: ” Hồng thiếu.” Theo giọng nói, ngay sau đó cửa phòng mở ra.
Hai tay của tôi, theo bản năng đẩy ra. . . . . .
Người này số khổ, số khổ, bạc mệnh Lý Lý Cát liền hừ cũng không kịp hừ một tiếng, lại lần nữa từ lầu ba rớt xuống.
Lần này, nhánh cây tuyệt đối đâm vào sau gáy rồi.
Lý Lý Cát a Lý Lý Cát, anh thật là đứa bé xui xẻo, ra cửa làm sao lại không coi qua hoàng lịch đây?
(1) Hòa Thị Bích: là một viên ngọc nổi danh trong lịch sử Trung Quốc. Nó không chỉ nổi tiếng là một viên ngọc hoàn hảo, ghi nhiều dấu ấn trong lịch sử mà còn được sử dụng như một đối tượng trong nhiều thành ngữ ở các nước Đông Á.
Khi Hồng Thiếu Nhu vào phòng thì tôi vẫn còn giữ vững tiêu chuẩn thục nữ kiêm tư thế thục nữ, dựa cửa sổ, vẩy vẩy khăn tay nhỏ, ngước đôi mắt nhỏ ngắm trăng.
“Mới vừa rồi, hình như tôi nghe tiếng ai đó trong căn phòng này.” Hồng Thiếu Nhu nói.
“Cuối cùng anh cũng ý thức được tôi là con người rồi hả ?” Tôi cảm thấy vui mừng.
“Ý tôi là, giọng nói của đàn ông.” Hồng thiếu nhu có thể ở lúc hí mắt, bày tỏ một loại tâm tình của nội tâm, nhưng xét thấy ánh mắt của hắn rất ít