Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341850
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1850 lượt.
i của hắn, mà là. . . . . . Tay chân của tôi, từ từ bắt đầu vô lực rồi.
Một cỗ ngọc hoa lệ chất hiện rõ hô hấp kèm theo lời nói của hắn phun ra một chút ướt át ở trên cổ tôi: “Mất dê mới lo sửa chuồng, tính ra thời gian cũng không sai lắm.”
Hồng Thiếu Nhu xác nhận suy đoán của tôi: “Thuốc do tổ tiên truyền lại, từ xạ hương, hoa tím nhạt, cùng với hơn mười vị thảo dược chế thành, đặc biệt là dùng ở tại trên người chưa từng bộc phát hết thú tính ra bên ngoài như em, cũng không phải thuốc mê, chỉ là để cho người em trở nên vô lực, lại có thể nhớ tinh tường mỗi chi tiết mất hồn cả đêm. Quan trọng hơn là. . . . . . Thuốc này gây ra dục hỏa đốt người.”
Tôi nhìn trời than khóc một tiếng, mẹ nó, tổ tiên thằng nhãi này rốt cuộc là làm nghề nghiệp gì đó a.
Đôi tay hoàn toàn vô lực, ly thủy tinh rơi xuống trên mặt đất, vỡ thành đóa hoa trong suốt .
Cơ thể tôi đã mềm như nước, bị ôm nằm ngang ở trên giường, giống như là một cái dụng cụ nhu thuận không hề có sức sống.
Giường rất mềm mại, chôn sâu làn da trắng như tuyết, ngọc làm xương cốt.
Vạc áo của ao choàng tắm tản ra như một đóa hoa, mà cành hoa, còn lại là cặp chân dài kia, mê người, trắng nõn, lóe lên sáng bóng nhu hòa.
Mới vừa tắm rửa xong, trừ áo choàng tắm, bên trong cũng không có mặc gì hết.
Tay của đàn ông, bàn tay ngọc, men theo cành hoa hướng lên vuốt ve.
Cánh hoa màu trắng tản ra từng mãnh, từ từ lộ ra chân thật, tảng tuyết lớn càng thêm xinh đẹp.
Ngón tay của đàn ông, bắt đầu tiến công hướng nhị hoa.
Nơi thần bí nhất, cực kỳ có tinh thần, chỗ vui chơi triệt để nhất.
Đang ở lúc đầu ngón tay muốn đụng chạm lấy thì bụng của tôi bình thản chợt bộc phát ra một hồi sấm sét cuồn cuộn.
Ừng ực ừng ực ừng ực ừng ực ừng ực ừng ực ừng ực ừng ực ừng ực ừng ực ừng ực ừng ực. . . . . .
Dạ dày trong phát ra tín hiệu không khó hiểu.
Hồng Thiếu Nhu dừng lại, nhìn về phía sắc mặt chợt tái nhợt, cái trán tôi đây rỉ ra mồ hôi hột, do dự liên tục, khó khăn hỏi một vấn đề mà cả đời cũng không muốn hỏi: “Em thật giống như, muốn bị tiêu chảy rồi.”
“Trong thuốc của anh, có phải có chứa hạnh nhân hay không?” Tôi hơi thở mong mah hỏi.
Nhìn cái cằm Hồng Thiếu Nhu gặt một cái, tôi nhất thời bộc phát.
Hạnh nhân vạn ác! dạ dày của tôi, vừa gặp phải nó sẽ ngay lập tức, sẽ kéo đến thê thảm không nỡ nhìn.
“Em tự mình đi, hay là tôi đỡ em đây?” Hồng Thiếu Nhu hỏi vấn đề quan trọng nhất.( Bonei: cái này gọi là ‘tự mình tạo nghiệt không thể sống’)
“Tốt nhất là, anh ôm tôi đi.” Tôi nhẹ giọng tế nhị nói: “Bởi vì, cơ vòng của tôi, không chịu nổi.”(Bonei: cơ vòng còn gọi là cơ thắt giữ chức năng kiềm chế điều tiết lúc đi vệ sinh ý)
Chuyện xảy ra kế tiếp, tôi không muốn nhớ lại, bởi vì đối với tôi, cùng với đối với Hồng Thiếu Nhu, đều là một bị kinh kinh hoàng.
Tóm lại, tôi như nước sông cuồn cuộn Trường Giang chảy về hướng đông đem dập tắt toàn bộ một thân ngọn lửa dục vọng của Hồng Thiếu Nhu .
Chuyện này, chúng tôi ai cũng không nhắc lại.
Trải qua phen đả kích này, trong thời gian ngắn Hồng Thiếu Nhu không cách nào coi tôi như một người phụ nữ, tạm thời quan hệ của chúng tôi dừng lại ở mặt ngoài thân thể.
Muốn tiến sâu vào, cần một chút thời gian để trí nhớ phai nhạt đi dần.
Thừa dịp khoản thời gian này, tôi đưa ra yêu cầu muốn đi gặp dì Bích.
Vốn tưởng rằng phải tốn một phen miệng lưỡi, nào có thể đoán được cư nhiên Hồng Thiếu Nhu rất sảng khoái mà đồng ý với tôi.
Nguyên nhân là: “Em muốn đi gặp dì Bích.”
Tôi không khỏi thầm mắng một tiếng cầm thú —— tự nhiên đoạt lời kịch của tôi.
“Chỉ là, tôi sẽ không để cho anh ta nhìn thấy em.” lông mày anh tuấn của Hồng Thiếu Nhu nâng lên, cười như không cười: “Tôi quyết định vĩnh viễn đem em cất giấu đi, thì tuyệt sẽ không đặt ở phòng khách mặc cho người khác nhìn ngắm.”
Tôi tin tưởng những lời này của hắn.
Bởi vì những bức tranh cổ trân quý của hắn đều là đặt ở trong phòng sách máy tính có lực lượng bảo vệ hùng hậu canh chừng, còn thêm hệ thống mật mã công nghệ cao.
Tôi thầm mắng một tiếng cầm thú lần nữa, thiệt thòi tôi còn cầm 10 cái G ổ cứng di động (portable hard disk) chuẩn bị sao chép bản chính.
Du thuyền là của Hồng Thiếu Nhu, hắn là chủ nhân, theo lễ phép, chúng tôi tới trước một tiếng đồng hồ để đợi tên người băng, tên cối xay thịt, cùng với dì Bích.
Hồng Thiếu Nhu dẫn tôi đi tham quan từng chỗ một trên du thuyền, hồ bơi, đại sảnh, phòng khiêu vũ, khoang thuyền trưởng, gian phòng, còn có phòng bếp mà tôi thích nhất.
Mà ở trong phòng bếp, liền nhìn thấy Cảnh Lưu Phái đang chuẩn bị trổ tài.
Mặc dù thời gian cấp bách, nhưng hắn một chút cũng không có bộ dáng tay chân luống cuống, động tác như nước chảy mây trôi, rất là nhẹ nhàng bình thản, giống như mình cũng không phải đang làm món ăn, mà là đang sáng tạo một cái tác phẩm nghệ thuật.
Một thân áo trắng, phong cách nhu hòa tràn ra cả phòng bếp, ấm áp đến ngay cả ánh mặt trời cũng không bằng, làm cho lòng người ta khô