Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341820
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1820 lượt.
là bà không những là thặng nữ thâm niên, bà còn là một hũ nữ thâm niên nữa.
Cho rằng tôi là con trai coi như xong, lại còn cho rằng tôi là quỷ thú công!
Tôi đây mọc ra cái cúp D dễ dàng lắm sao!
Kết quả như thế làm cho tôi vô cùng buồn bực.
Ngày thứ hai, tôi lấy con dao phản chíu ánh sáng lanh lên mặt Tảo Hoàng (càn quét tệ nạn) nói: “Đi, trộm cho tao một miếng thịt về đây, nếu không, tao liền đem mày đi hầm.”
Tảo Hoàng (càn quét tệ nạn) vừa nghe, lập tức chạy ra ngoài như có gắng tên lữa ở phía sau mông bỏ lại bộ lông vàng của mình.
Tảo Hoàng (càn quét tệ nạn): ( còn là lệ rơi đầy mặt) không chạy như bay được không? Bà chị vẫn đang mài dao soèn soẹn đợi phía sau kìa !
Nửa giờ sau, Tảo Hoàng (càn quét tệ nạn) gậm thịt trở lại.
Dưới ánh mắt nó có ngấn nước mắt lắp lánh, miệng ngắn nhỏ vụng về, mà trong miệng, là một con chuột cống béo.
Quả nhiên là thịt, còn là thịt béo.
Tôi cảm thấy được Tảo Hoàng (càn quét tệ nạn) vẫn rất có tiền đồ, thật là vui mừng, vì vậy lần đầu tiên trong đời sờ sờ đầu của nó, hiền lành mà nói: “Ngoan, con chuột này thức ăn ba ngày nay của mày, từ từ ăn, không cần cảm ơn tao.”
Tảo Hoàng (càn quét tệ nạn): ( nước mắt rơi như mưa ) meo meo mẹ kiếp nó.
Lại trải qua vô số lần nếm thử, tuy lần nào cũng thất bại, ngay cả một miếng thịt Cảnh Lưu Phải cũng không để cho tôi nhìn thấy.
Tôi vô cùng tức giận, tay ngứa ngáy, ngón chân cũng ngọ ngậy ngứa ngáy, cái mông ngứa ngáy, vẫn không tìm ra cách nào dùng được.
Hơn nữa sát vách còn có một thặng nữ kiêm hũ nữ thâm niên không có việc gì thì cứ chưng ra cái vẻ mặt tươi cười sáng lạng như hoa cúc, thân thiết gọi tôi một tiếng nhóc con, thật sự là làm cho tôi tức giận không chịu nỗi.
Đau khổ, khó nhịn đến đau khổ.
Vì vậy, mỗi ngày tôi chỉ có thể lấy việc hành hạ Tảo Hoàng (càn quét tệ nạn) mà sống.
Tôi nhớ được khăn tắm ở hộc tủ tầng dưới cùng, liền khom lưng xoa xoa cái mông đi tìm.
Ai ngờ đang ở lúc tôi đang khỏa thân ngẩng đầu nhìn trời thì tôi nghe thấy tiếng cửa phòng bị mở ra cùng với giọng nói của Cảnh Lưu Phái: “Hôm nay anh làm thịt bò cho em. . . . . .”
Tôi thấy trong tình cảnh này chắc phải có môt câu nói “Đi ra ngoài” vang lên , chỉ là mắt thấy dáng vẻ tôi đang khỏa thân, cái câu “Đi ra ngoài” cũng tự động mà từ nuốt trở về rồi.
Cúc hoa của tôi mềm ra, cứ như vậy bị xem sạch bách rồi.
Tôi nắm quyền, phẫn nộ.
Quay đầu, quả nhiên nhìn thấy Cảnh Lưu Phái yên lặng đứng ở trước cửa phòng, sóng mắt đang xoay chuyển.
Đôi mắt hắn, từ trước đến giờ là như bờ đê Dương Liễu tháng ba, bốn bề yên tĩnh, hơi nước âm ấm, xa xa tĩnh lặng.
Mà giờ phút này, trong nháy mắt lại như ngày mùa hè, nhiều loại hoa nhấp nháy, tràn đầy màu sắc, bên trong nồng đậm tình cảm.
Tôi liếc mắt nhìn Tảo Hoàng (càn quét tệ nạn) một cái, ý muốn nói với nó: học hỏi một chút, đây mới chính xác là vẻ mặt cần có.
Tảo Hoàng (càn quét tệ nạn): ( nước mắt đóng thành dòng ) thôi, ông trời, tin rằng ngài cũng không đấu lại với người phụ nữ này, hay ngài vẫn nên bắt tôi về đi.
Thật ra thì tôi rất không cam tâm.
Mấy bạn thử nghĩ xem, tôi khổ sở bận rộn lâu như thế, ngay cả một miếng thịt của Cảnh Lưu Phái tôi vẫn còn chưa thấy qua.
Ai ngờ thế mà hắn lại có thể dễ dàng nhìn thấy hết mấy chục ký thịt trên người tôi như vậy.
Nhưng mà bây giờ không phải là thời điểm công bằng hay không công bằng, hiện tại quan trọng nhất là làm thế nào để hóa giải tình cảnh lúng túng này.
Thấy bộ dáng này của Cảnh Lưu Phái chắc cũng là lần đầu tiên gặp chuyện như vậy, không có kinh nghiệm giải quyết.
Không làm sao được, chỉ có thể để tôi tiếp tục hy sinh.
Hít sâu một hơi, tôi đưa đôi tay ra, làm động tác lượn sóng vài cái sang bên trái, cả người cũng thuận theo bước sang trái, sau đó, lại đổi hướng, tay làm vài động tác lượn sóng sang bên phải, cả người cũng thuận theo bước sang bên phải.
Không sai, đúng là tôi đang học theo động tác múa của mấy cô nàng Hawai.
Vừa múa, còn vừa hát ca khúc《bây giờ đánh chim ngói rồi kìm lông 》sơn ca đại danh đỉnh đỉnh.
“( nam ) mặt trời lên hồng Đâu Đâu, tôi có một ổ chim ngói nhỏ, miệng con chim ngói này tham nhất, chuyên ăn em vợ con cá trạch.”
“( nữ ) chàng trai trẻ nói vậy làm tôi xấu hổ, anh nói có tổ chim ngói nhỏ, coi chừng em gái tôi đây bắt được anh, lần lượt nhổ sạch lông trên người anh.”
Mặc dù trên đầu tôi không có vòn hoa, trên người không có áo ngực, trên cổ không có vòng hoa, nhưng ít ra ở phía dưới tôi có chíp bông.
Mặc dù hơi ngắn một chút, ít nhất nó có một chút giống váy cỏ bị ném tung bay.
Nhảy xong hát xong bỏ mọi thứ ở phía sau, Cảnh Lưu Phái sửng sốt ước chừng ba phút, cuối cùng đưa tay nắm thành quyền, cười đến đứng thẳng lên không được.
Thật sự là quá không nể mặt tôi rồi !
Lửa giận, lửa dục, hỗn tạp cháy chung một chỗ, tùy thời có thể như Tiểu Vũ Trụ đốt cho tôi cháy rụi.
Thôi, từ trước đến nay Bát Hoan tôi đây tin tưởng và chấp hành nam bắt nữ, còn