Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thịt Không Vui

Không Thịt Không Vui

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341804

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1804 lượt.

n.
Một người đàn ông nhã nhặn dịu dàng, một người đàn ông cưng chiều luôn thỏa mãn thói tùy hứng của tôi, một người đàn ông làm cho tôi cảm nhận được mười phần vị trí của mình trong lòng hắn.
Một, là người đàn ông tôi có thể yêu rất nhiều rất nhiều.
Đây chính là điều tôi muốn.
Cảnh Lưu Phái, hắn là người đàn ông tôi muốn.
Tôi lặng lẽ đi tới phía sau hắn, đứng tại chỗ, nhảy lên trên người hắn, nhẹ giọng nói: “Em muốn anh, ngay bây giờ.”
“Nếu như sau đó em có thể ăn những món đồ này, thì anh không có vấn đề.” Cảnh Lưu Phái cười khẽ.
Suy nghĩ một chút, tôi thay đổi chủ ý: “Em muốn anh, sau khi ăn cơm xong.”
Tôi được như nguyện.
Sau khi ăn xong, chúng tôi đại chiến 300 hiệp lần nữa.
Tôi sa đọa.
Tôi vui vẻ.
Chúng tôi cứ ở chỗ này sống như vậy được ba tháng, trong vòng ba tháng, mỗi ngày đều là vui vẻ.
Không phải cái loại vui vẻ cười to đó, mà là cười tự nhiên, giống như là nghĩ đến chuyện tình ấm áp nào đó, khóe miệng không tự chủ được mà vểnh lên.
Đường cong không lớn, nhưng vừa đầy đủ.
Có lúc tôi là bi ảnh hưởng của chủ nghĩa bi quan, càng hạnh phúc, càng sợ hãi.
Tựa như buổi sáng sớm nay tỉnh lại, không thấy Cảnh Lưu Phái bên cạnh, cảm nhận ở trong lòng tôi.
Thật ra thì hắn cũng không phải không chào mà đi —— trên tủ đầu giường để một tờ giấy, hắn nói có chuyện phải đi ra ngoài một thời gian, rất nhanh sẽ trở lại.
Một khi thiếu có hắn, trong phòng trở nên tĩnh lặng khác thường, giống như ngay cả âm thanh bụi bậm rơi xuống cũng không có.
Trong nội tâm trở nên rất trống rỗng, bất kỳ một chút tiếng động nào cũng có thể ảnh hưởng đến tâm tình tôi.
Nằm ở trên giường, mở mắt nhìn chằm chằm trần nhà trợn mắt nhìn như vậy đã một tiếng đồng hồ, trừng đến tám chân của con nhên ở góc phòng cũng run lên, không cẩn thận tuột xuống, rớt tại không chung như đang chơi nhày bungee rồi.
Không thể tiếp tục như vậy nữa, vì vậy tôi đi ra ngoài cửa chuẩn bị đi tìm ông xã của mình.
Nhưng là hôm nay không có xem hoàng lịch, vừa ra khỏi cửa liền gặp bà lão trên đầu đội rau cải trắng chuẩn bị đến trước cửa nhà tôi.
Không muốn bị đả kích nữa, ta vội vàng giả bộ không nhìn thấy, lòng bàn chân như bôi dầu heo, nhanh chóng chạy đi.
Nhưng bà ấy là ai, số băng vệ sinh bà ta đã dùng không chừng có thể chất thành hai tòa cao ốc, liếc mắt một cái thấy ngay ý đồ của tôi, hơn nữa lập tức bắt được tôi uy hiếp: “Phải nhóc con muốn đi tìm cái thằng nhóc họ Cảnh kia không?”
Tôi miễn cưỡng ngưng lại bước chân: “Bà biết anh ấy đi đâu sao?”
Bà lão làm bộ dáng bát quái cả thiên hạ đều nắm trong tay, nói: “Hôm nay bà lên trấn trên đi mua dâm thấy nó đang nói chuyện với một người đàn ông, bộ dáng cực kỳ thân mật.”
Tiếp đó, bà lão đặt cánh tay như củ cái trắng lên vai tôi, ý vị sâu xa nói: “Nhóc con, con cần phải quấn chặt lấy, không thì nàng dâu bi cướp di, con có khóc cũng vô dụng. Nói về xã hội hiện nay, tiểu tam đánh tới nơi đều là, đều là khó mà nói được, nhóc con, chớ có khinh thường.”
Tôi lấy ra con dao gọt trái cây đưa cho bà lão, nói: “Bà à, bà giết con đi.”
Gương mặt bà cười rực rỡ như hoa cúc: “Bà giết con làm gì?”
“Bây giờ bà không giết co, một ngày nào đó, con sẽ không nhịn được mà giết bà.”
“. . . . . .”
Bà cho là bởi vì tôi biết được có tiểu tam xuất hiện, đau lòng quá độ nói mê sảng, cũng không so đo với tôi, lại đôi lên mớ rau cải trắng đi về.
Mà tôi thì chạy vội về phía trấn nhỏ dưới chân núi.
Chỉ khi nhìn thấy Cảnh Lưu Phái, tôi mới có thể an tâm.
Bởi vì, hôm nay là sinh nhật mười chín tuổi của tôi.
Bởi vì, hôm nay sinh nhật mười chín tuổi của tôi.
Sinh nhật một tuổi thì tôi mất ba.
Sinh nhật hai tuổi thì tôi mất mẹ.
Sinh nhật ba tuổi thì bà ngoại tôi rời đi.
Sinh nhật bốn tuổi thì ông nội rời đi.
Mặc dù đoạn thời gian ở vừa qua không phát sinh biến cố nào nữa, nhưng tôi vẫn tồn tại một nỗi sợ hãi đối với sinh nhật của mình.
Tôi đi vào trong trấn, đoán chừng nguyên nhân vì lạ mặt, người đi đường cũng rối rít nhìn về phía tôi.
Mắt tôi vẫn nhìn thẳng, đi thẳng tới trước quầy tạp hóa mà bà lão đã nói, hỏi thăm bà chủ.
Nhưng bà chủ kia là bà già lụ khụ, hàm răng cũng sắp rụng hết rồi, tai nghe cũng không tiện.
Tôi hỏi bà buổi sáng có thấy hai người đàn ông lạ mặt nào không, bà trả lời tôi bí đỏ còn một trái, muốn mua phải nhanh tay lên.
Tôi lấy ra tấm hình cảu Cảnh Lưu Phái đưa cho bà xem, bà nhìn hồi lâu, nói, con khỉ này dáng dấp thật giống người, hỏi tôi nuôi như thế nào.
Tôi ngửa mặt lên trời cười to.
Bà lão này với bà lão hàng xóm chắc hai bà này là thân thích rồi! 
Đang lúc tôi muốn phát điên, thì một một cậu thiếu niên đang thời kỳ bể tiếng giọng nói như vịt vang lên: “Tôi biết anh ta đang ở nơi nào.”
Tôi mừng rỡ, quay đầu, nhìn thấy mặt cậu thiếu niên khoảng mười lăm mười sáu tuổi nổi đầy mụn.
Những mục mụn tuổi dậy thì kia phồng lên lấp lánh, nỗi lên cái cùi trắng, tôi đặc biệt muốn giúp hắn nặn cho nó ra hết.
“Anh ta ngồi với một người đàn ông, ở quán cơm phía trước, tôi dẫn ch