Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi
Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341805
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1805 lượt.
giả bộ thuần khiết cái gì đây.
Lùi về phía sau lấy đà, tôi bước chân chạy thẳng về phía trước.
Bởi vì không có mặc áo ngực, cộng thêm hai bầu ngực phía trước tương đối hùng vĩ, chạy giống như là cái túi chứa đầy nước biển, có chút khó khăn.
Đây là lần đầu tiên tui thấy may mắn khi nó không phải là cúp H, nếu không khi chạy đó chính là hai quả cầu sắc, như muốn rớt xuống 100m, mặt cũng bị đập thành lòng chảo rồi.
Chạy vội tới trước mặt Cảnh Lưu Phái tôi đột nhiên đứng lại, sau đó ở tại chỗ nhảy lên, tay chân cố gắng ôm chặt người hắn.
Tôi là gấu Koala, hắn là cây.
Hôm nay Cảnh Lưu Phái mặc áo T shirt tay ngắn, vừa đúng cánh tay trần trụi chen chúc ở giữa hai bàu tuyết trắng của tôi, cảm giác đó, tuyệt đối là mất hồn.
“Mau xuống đây, anh làm thịt cho em.” giọng của Cảnh Lưu Phái vẫn là dịu dàng như bình thường, chỉ là nhiệt độ hơi cao nóng rực.
Đoán chừng giống như tôi, không chịu đựng được nữa rồi.
Đừng chính trực nữa, ông xã, chúng ta chơi trò nam rượt nữ chạy như điên thôi.
“Hôm nay em không ăn thịt, em muốn ăn anh.” Miệng tôi thổi hơi thở như lan ở bên tai hắn, muốn bỏ thêm củi vào lửa dục cho người ta.
Tôi cảm thấy sự quyến rũ của mình rất thành công, bởi vì bắp đùi của tôi đang theo sát đã cảm nhận được động tĩnh dưa chuột của hắn rồi.
Nhưng cũng không có như tôi dự đoán, trong nháy mắt hắn biến thành Kim Cương, ném tôi lên trên giường, đấm ngực gầm thét lên rồi muốn làm gì thì làm.
Trên thực tế, Cảnh Lưu Phái vững vàng đặt tôi xuống đất, dịu dàng mà nghiêm túc nói: “Bất Hoan, chỉ đến khi em đã yêu một người nào đó thì em mới có thể cùng hắn làm chuyện đó.”
“Em yêu anh.” Tôi bật thốt lên, không có chút do dự nào, giọng nói tự nhiên lại chân thật đến khiến tự bản thân tôi cũng lấy làm kinh hãi.
“Bất Hoan, cái câu này, chừng nào xác định rõ ràng rồi mới được nói ra.” Giọng nói của Cảnh Lưu Phái rất nhẹ nhàng, giống như là đang khuyên một đứa bé không hiểu chuyện.
Nhưng tôi đã không phải là đứa bé nữa rồi.
“Em yêu anh.” Tôi trực tiếp nghênh đón ánh mắt của hắn: “Em yêu anh vì anh mang thịt bò tới cho em, em yêu anh vì anh đối tốt với không vì bất cứ lý do gì, em yêu anh vì anh đã không để ý đến an nguy của mình mà lao đến cứu em khi bị rớt xuống biển. . . . . . Đúng vậy, em yêu anh.”
Nhiều khi, tôi không muốn suy nghĩ nhiều.
Tương lai của mình, tình cảm của mình, tôi không muốn suy nghĩ nhiều, bởi vì tôi hiểu được, một khi đến thời điểm muốn sáng tỏ, tự nhiên nó sẽ sáng tỏ.
Giống như là hiện tại, tôi thông qua miệng của mình, biết được một sự thật.
Tôi yêu Cảnh Lưu Phái.
Không chỉ là thân thể của hắn, còn có cả con người hắn.
Cho nên, tôi không muốn buông tay, cả người vẫn ôm chặt cơ thể hắn như cũ.
“Em yêu anh.” Tôi nói.
Cảnh Lưu Phái nhìn tôi, tròng mắt như nước, tràn vào trong lòng của tôi, rực rỡ như đóa hoa đào, làm cho mỗi dây thần kinh của tôi cũng mềm mại đi.
Hắn không nói một lời nào, mà là bắt đầu. . . . . . Làm.
Chuyện kế tiếp, có thể dùng ba phiên bản để diễn tả.
Một, bản thô.
Cảnh Lưu Phái ôm tôi đến trên giường, cởi xuống quần áo của tôi, sờ, hút, bắt, cầm, bấm, vê, chen vào, bắn, cuối cùng ngủ. =.=”
Hai, chỉ có thể hiểu ý, không thể dùng lời nói để truyền tải.
Cảnh Lưu Phái là cái cuốc, tôi là sắc trời giữa trưa, sau đó. . . . . . Mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày ngày.
Cảnh Lưu Phái là sắc trời sáng trong, tôi là sông ngòi, sau đó. . . . . . Tốt nhất tốt nhất tốt nhất tốt nhất tốt nhất tốt nhất tốt nhất tốt nhất tốt nhất tốt nhất.
Cảnh Lưu Phái là cung đang giương lên, tôi là con chim to, sau đó. . . . . . Bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn bắn.
Ba, bản bình thường.
Cảnh Lưu Phái đưa tay ôm tôi đến trên giường, động tác cẩn thận giống như đang tiếp xúc với một món đồ cực kỳ trân quý.
Hắn cúi đầu, hôn tôi, cánh môi của hắn, non mềm, dịu dàng, giống như là đang dùng lông vũ để vuốt ve.
Hắn hết sức khống chế dục vọng của mình, không muốn nóng vội, hắn muốn cho tôi lần đầu tiên tốt nhất.
Nhưng Cảnh Lưu Phái quên mất, tôi đã làm động tác nam rượt nữ trên đường lớn chạy như điên một khoảng thời gian, loại hôn này đối với tôi mà nói, ngay cả gãi ngứa cũng không tính.
Tôi không nhịn được nữa, há miềng, khẽ cắn môi của hắn, dùng cái này loại phương thức như thế tuyến bố rằng tôi không thể chờ đợi được nữa.
Cảnh Lưu Phái cười, như hiểu ra được giờ phút này hắn bỗng nhiên cười rộ lên, khóe mắt ửng đỏ, lại có chút thần thái câu đi hồn phách của người khác.
Đôi môi kia kia, từ trên môi của tôi di chuyển xuống dưới, lướt qua cằm của tôi, đến cần cổ nhạy cảm của tôi, đến nơi ngực kiêu ngạo vươn lên, phía dưới bụng bằng phẳng, nơi rừng rậm tư mật, rồi bắp chân trắng nỏn thẳng tắp.
Giống như là đang đối đãi một cái thánh vật, hắn tiến hành quỳ bái với tôi.
Trong nháy mắt làn da của tôi biến thành mỏng manh, trở nên nhạy cảm khác thường, thậm chí cảm thụ được nhiệt độ ở cánh môi của