Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thịt Không Vui

Không Thịt Không Vui

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341809

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.

hắn, môi hắn khô tạo thành khe, đầu lưỡi thô ráp của hắn.
Hai cánh tay tôi nắm lấy ra giường màu trắng tạo thành hai đóa hoa.
Nó nở rộ ra đợi ông xã tôi đến hái.
Chiếc gương to bên cạnh phản chiếu hình dáng của tôi.
Toàn thân ửng hồng mang đậm ham muốn, đôi mắt mèo hơi ngước lên lưu chuyển ánh sáng đầy vẻ mê ly, đôi môi bởi vì dục vọng mà tách ra, kìm lòng không được phát ra âm thanh mất hồn.
Mặc dù giờ phút này khó mà nhịn được, nhưng tôi rất hài lòng cách làm của Cảnh Lưu Phái.
Bởi vì cái dạng cảm giác này, giống như là con dấu.
Hắn ấn xuống quanh cơ thể tôi để lại ấn ký của chính mình.
Từ đó, tôi chính là người phụ nữ của Cảnh Lưu Phái.
Sống ở trên đời đến giờ, tôi cũng đã có danh phận rồi.
Tôi cảm thấy, quả thật chất lỏng đã tràn đầy ra ngoài rồi.
Mà hắn, cũng cảm thấy như vậy.
Vì vậy, đôi tay thon dài sạch sẽ kia, dịu dàng tách chân tôi ra, cũng đem vật đặc trưng của phái nam đặt ở cửa động nơi tư mật.
Cho dù hào phóng là người hào phóng như tôi, cũng bởi vì thiếu hụt kinh nghiệm mà cảm thấy hoang mang.
Tôi bỗng đưa tay vòng qua ôm lấy cổ hắn.
Ở tại thời khắc như vậy, đàn ông và phụ nữ, không có tỉnh táo như nhau.
Cơ thể của hắn cũng căng thẳng, nhiệt độ cả người của hắn cũng nóng rực, hô hấp của hắn cũng không ổn định.
Hơi thở của hắn, phả vào gương mặt của tôi, lo lắng thổi đi những sợi tóc lất phất: “Bất Hoan, Bất Hoan, Bất Hoan. . . . . .”
Hắn kêu tên của tôi, giống như đang đang ca tung sự thanh khiết của một thiếu nữ bằng lời thơ.
Cùng lúc đó, vật cứng rắn kia đã chuẩn bị khá lâu tiến vào trong cơ thể tôi.
Tấm màng mỏng kia bị công phá, từ đó trở thành lịch sử.
Đau nhức theo đó mà kéo đến, thế nhưng chỉ là tôi, cũng đã có huy chương kỵ sĩ trên ngực, đó là vết xẹo trên lưng của vị tướng quân, là phần thưởng cam tâm tình nguyện.
Hắn hết sức kiềm chế, cẩn thận chuyển động từng li từng tí, chỉ sợ sẽ tăng thêm đau đớn khổ sở cho tôi.
Móng tay của tôi, bấm sâu vào lưng hắn, hàm răng của tôi, cắn chặt vào trên vai hắn, phần mềm mại của tôi, bao quanh vật cứng rắn của hắn.
Nóng bỏng, điên cuồng, run rẩy, thét chói tai, biển động, gió bão, tối tăm, vui sướng tột cùng, tận hưởng đến nơi thấp nhất, da thịt trắng noãn, bùn đất tối tăm.
Cảm giác lúc ấy chính là cả người tôi như thủy tinh rơi xuống bể tan tành.
Khi tất cả yên ắng lại hắn ôm lấy tôi, thậm chí còn cẩn thận hơn so với trước kia.
Tôi nghiêng đầu, để nước mắt thấm vào gối.
Con mẹ nó, thật không dễ dàng, rốt cuộc tới cũng tới tay cái tờ..rim !






Cảm giác “này nọ í é í é”, cũng như cảm giác ăn thịt làm cho người ta thấy mê muội.
Vì vậy, mỗi ngày tôi có hai việc phải làm đó là: một là ăn thịt Cảnh Lưu Phái làm, hai là ăn khối thịt Cảnh Lưu Phái này.
Tôi sa đọa bao nhiêu, thì bấy nhiêu vui sướng.
Cùng hắn hỗn chiến ở trên giường, đánh cho đến khi trời đen kịt, không thể tách rời ra.
Chỉ là nói thật, ông xã cũng rất là thích thú.
“Thật ra thì mỗi khi anh nấu cơm, ở trong mắt của em, đều là không mặc đồ, cho nên mặc hay không mặc không có gì khác nhau.” Thuần khiết lương thiện như tôi, lại một lần nữa nói ra lời nói thật.
Không làm sao khác được, hắn chỉ có thể theo tôi, buông quần áo xuống.
Tựa như vô số lần nói tôi đã qua vậy, tôi là gấu Koala, hắn là cây.
Tôi dùng tay chân quấn lấy người hắn, hai người đều là trống trơn, nói thật, nhìn từ góc độ nghệ thuật, cũng rất giống với loại hành vi nghệ thuật.
Vẫn là không làm gì khác, Cảnh Lưu Phái chỉ có thể nắm lên ga giường phủ lấy người tôi, ôm đến phòng bếp đặt tôi trên bàn bếp.
“Muốn lỏa mọi người cùng nhau lỏa, như vậy mới công bằng.” Tôi khí phách vỗ ngực nói, nói xong kéo cái ga giường xuống.
Nhưng Cảnh Lưu Phái giữ cánh tay tôi lại, lòng bàn tay của hắn, ấm áp khô ráo, giọng nói của hắn, mang theo sương mù tình dục: “Chỉ có khi em mắc quần áo che lại, đôi mắt của anh mới có thể nhìn bếp lò.”
Vì suy nghĩ cho cái bụng, tôi thỏa hiệp, lấy ga giường quấn lại cơ thể trần trụi, ngồi xếp bằng ở trên bàn, nhìn hắn nấu ăn.
Cảnh Lưu Phái mặc tạp dề, ngoài mặt là không có lộ cảm xúc gì, nhưng may mắn, tôi vừa vặn ngồi ở sau lưng của hắn, nhìn thấy cặp đùi xong xong đều đặn cùng với cặp mông trắng noãn đầy đằn vung cao.
Mỗi một lần cơ thể di chuyển, cũng khiên cơ mông chuyển động, cơ mông lớn và cơ mông nhỏ cùng nhau di chuyển.
Mỗi một lần cơ mông lớn, cùng cơ mông nhỏ di chuyển, đều gia tăng nhiên liệu thiêu đốt lửa dục của tôi.
Ngày đó, làm cho tôi thèm chết người.
Hiển nhiên ánh mắt tôi cũng lòi lõm theo, tập trung ở cái mông của hắn, nếu là ở giữa có thêm cái kính triển vọng …, đoán chừng bắp thịt này sẽ bị nướng khét.
Hiền tại tôi càng thêm cảm thấy may mắn vì phần nhìn thấy là phía sau —— nếu là trước mặt, cộng thêm kia dây leo và dưa chuột kia, chẳng phải là lủa sẽ thiêu cháy dưa chuột sao?
Sai lầm rồi, dưa chuột ông xã nhà tôi rất lớn.
Chân vòng vèo, có chút tê, đổi lại tư thế, tiếp tục nhìn hắ