Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến Đau Thương
Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.
hư vậy, có lẽ chỉ cần anh ngủ bên này thì cô sẽ không thể ngủ ngon.
Trữ Mạt Ly nhẹ nhàng đứng dậy, tắt đèn, mang chăn ra ngoài phòng. Anh vừa đứng dậy, Trầm Khánh Khánh liền phát giác, nhưng cô không nhúc nhích, cho đến khi anh rời đi.
Trong đêm đen, bên giường kia trống không, tuy rằng cô không để tâm, nhưng trái tim như bị đào khoét trống rỗng mất rồi.
Lại là một ngày nắng, Trần Đạo nói bọn họ rất may mắn, tháng 11 là thời gian giao mùa ở đảo Bali, hiếm được thời tiết đẹp như vậy, có thể thỏa thích ra bãi biển chơi.
Bãi biển mộng mơ, là nơi lãng mạn phù hợp nhất cho đôi lứa trong truyền thuyết, đập vào mắt là những hình ảnh tươi đẹp, ánh mặt trời rực rỡ, biển xanh trong lành rộng lớn, hơi nóng bốc lên từ bãi cát trắng, hòa quyện thành một cảnh sắc thiên nhiên không gì sánh bằng.
Trầm Khánh Khánh không ngờ Trữ Mạt Ly là hội viên cao cấp của câu lạc bộ nơi đây, Trữ Mạt Ly nhẹ nhàng nói bâng quơ: “Vốn định nghỉ tuần trăng mật ở đây.”
Anh nói xong liền tự mở ô che nắng, để Trầm Khánh Khánh ngây người tại chỗ nửa ngày.
Đời người không có chuyện gì mãn nguyện hơn thế này, chạy xe mui trần, tha hồ tận hưởng nắng và gió biển, gì mà scandal, cãi nhau, đều đi gặp quỷ hết đi. Ở đây Trầm Khánh Khánh không cần lo bị ai nhận ra, thoa kem chống nắng, cùng Liễu Liễu ra bãi biển nhặt vỏ sò.
“Dì Khánh Khánh ơi, cái này đẹp không ạ?”
“Đẹp.”
“Chúng ta mang hết về nhé, có thể xâu thành vòng tay đó.”
Liễu Liễu vô cùng hăng hái, chơi đùa không ngừng, cũng không ngại mệt, bé đi đâu là Trầm Khánh Khánh đi đó, bóng hình một lớn một nhỏ mặc sức vui đùa trên bãi biển.
Liễu Liễu ngẩng khuôn mặt nhỏ dính đầy cát vui vẻ nói: “Chúng ta gọi ba ba ra chơi cùng đi!”
Trầm Khánh Khánh lập tức không vui: “Ba con đang tắm nắng…” Tức khắc nhớ tới lời khuyên của Trữ Mạt Ly, lại nhìn khuôn mặt nhỏ xinh đầy mong chờ của Liễu Liễu, sửa lời, “Chúng ta gọi ba con lại nhé.”
“Vâng ~!~~~~”
Liễu Liễu lập tức buông cái xẻng nhỏ, kéo Trầm Khánh Khánh chạy về. Trữ Mạt Ly đang tắm nắng, mặc một cái quần bơi, chỉ thoáng nhìn, cũng sẽ không quên, cơ thể anh có đường cong tuyệt đẹp, làn da đều màu, cho dù bây giờ anh nhàn nhã nằm đây, nhưng ảnh chụp vẫn có thể làm ảnh bìa như ngày trước. Trầm Khánh Khánh nhìn thoáng qua, mặt liền đỏ ửng, quá mức vội vàng. Cô nhóc Liễu Liễu ẫm ĩ chạy về phía Trữ Mạt Ly, cũng không để ý tay mình đầy cát, cọ hết lên người ba ba: “Ba ba, ba đừng nằm ngủ ở đây một mình nữa, mau ra chơi với con đi!”
Trữ Mạt Ly không hề phiền với đôi tay bẩn đang kéo tay mình, ngoài miệng vừa trả lời, vừa đưa mắt nhìn Trầm Khánh Khánh.
Trầm Khánh Khánh gạt bỏ vẻ mặt tươi cười, có phần nịnh nọt: “Đi cùng đi.”
Được câu trả lời của cô, anh mới đứng dậy, sau đó lập tức ôm lấy Liễu Liễu, làm đứa nhóc kia sợ hãi kêu lên rồi lại cất tiếng cười vang.
“Ba ba, ba đắp cái gì thế?” Liễu Liễu chỉ vào đống cát trước mặt Trữ Mạt Ly hỏi.
“Con đoán xem?”
Liễu Liễu xem đi xem lại nửa ngày: “Con không biết.”
Trữ Mạt Ly chọc nhẹ cái mũi nhỏ của bé: “Đứa ngốc này, là con đấy.”
“Người ba luôn yêu chiều con gái.”
Trầm Khánh Khánh quay đầu lại, Trần Đạo cầm vài lon đồ uống nói chuyện với cô, cô đáp: “Anh ấy rất thương con gái.”
Anh ta tiếp tục cảm khái: “Lần đầu tiên tôi nhìn thấy người ba đẹp trai như vậy.”
Trầm Khánh Khánh không khỏi trợn trắng mắt, có thể không đẹp trai sao, cả nước có mấy ai đẹp trai hơn anh ta chứ.
“Anh ấy là vị hôn phu của cô mà, ai chà, nếu đi du lịch, thì vui vẻ đi, đừng cãi nhau vì mấy chuyện nhỏ nhặt. Nếu đã quyết định ở bên anh ấy, còn so đo đứa bé với vợ cũ của anh ấy làm gì.”
Không thể không nói anh ta thật là bà tám, hơn nữa Trữ Mạt Ly đã hoàn toàn hiểu sai vị hướng dẫn viên du lịch này rồi.
Trầm Khánh Khánh nhịn lại nhịn, nói ngắn gọn: “Quan hệ của chúng tôi rất phức tạp, hơn nữa cũng không phải mâu thuẫn nhỏ.”
“Tôi để ý mọi người vài ngày, ngài Trữ thật sự là người chồng không thể tốt hơn. Anh ấy rất để tâm chuyến du lịch này của mọi người, đã liên hệ với chúng tôi từ một tháng trước rồi, nào là nơi ở, bữa ăn, đi chơi, ngay cả thực đơn bữa sáng cũng do một tay anh ấy sắp đặt, tôi còn tưởng mọi người tới hưởng tuần trăng mật, còn muốn trông thấy chú rể hiếm có đấy.” Giọng nói vùng Phúc Kiến của anh ta có vẻ đặc biệt ái mộ, “Hôm qua khi không thấy cô, anh ấy cuống cả lên, chạy ra đường cái tìm cô.”
Trầm Khánh Khánh hơi giật mình: “Anh nói, mọi việc mấy hôm nay đều do anh ta sắp xếp?”
“Bữa sáng của cô cũng không phải villa làm.” Trần Đạo cười đầy thâm ý.
Trầm Khánh Khánh nhìn bóng dáng cách đó không xa, giọng nói hơi ngập ngừng: “Anh ta… không nói cho tôi biết.”
“Ha ha, anh ấy cũng không cho tôi nói với cô, nhưng tôi nghĩ cô nên được biết.”
Trần Đạo đi rồi, Trữ Mạt Ly đi tới, cầm lấy một lon đồ uống uống rồi đứng lên, làm như lơ đãng hỏi: “Hai người nói chuyện gì vậy?”
Trong đầu Trầm Khánh Khánh còn đang suy nghĩ về lời nói của Trần Đạo, có phần mất hồn: “Không có gì.”
Trữ Mạt Ly cũng không truy hỏi, còn nói: “Không đi lướt sóng à?”