Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341754
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.
ày bọn họ đều nhìn về một người, ở đối diện con phố, người kia không ngừng gọi tên, người đàn ông châu Á ấy cứ xông ra đường như vậy.
Cô chợt nhớ tới lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.
Anh là một con sói bạc dưới ánh trăng nhìn xuống chúng sinh, cao ngạo, lạnh lùng, tuấn mỹ, ánh trăng là tình nhân của anh, gió lạnh là bạn thân của anh, trên thế giới chỉ có một Trữ Mạt Ly, Trữ Mạt Ly không bao giờ thất thố.
Vậy nên, anh sẽ không chen chúc giữa đám người, tháo kính đen xuống, vừa đi vừa gọi tên một người, không để ý ánh mắt người ngoài, không để ý mồ hôi thấm đẫm áo sơ mi trắng.
Chỉ là, nếu cô không nghe lầm, trong miệng anh gọi tên, là Trầm Khánh Khánh, tuy ngữ điệu hung dữ, nhưng không thể che dấu lo lắng thật tâm.
Ba chữ, giờ phút này tình cảnh này, chỉ có một người nghe hiểu.
Quân Quân nói, bây giờ cô hoàn toàn giống như con gái đang yêu.
Quân Quân còn nói, đừng nhìn sự thật mơ hồ, cô thích hoàng đế là chuyện rất bình thường.
Thích Trữ Mạt Ly là một chuyện thật dễ dàng, so với học hít thở, lại càng dễ hơn.
An Thiến nói, cô là “vật thay thế.”
An Thiến cũng nói, là ai tận lực trả giá vì cô, rồi lại không cho cô biết, thậm chí còn muốn cô nghĩ rằng anh ta mặc kệ cô sống chết.
Đúng vậy, người đầu tiên xuất hiện trong đầu cô bây giờ, chính là anh.
Dù anh là thiên sứ, là tà ác, là dịu dàng, là lạnh lùng, vẫn không thể thay đổi quan hệ của họ.
Khi đó bọn họ từ kẻ thù trở thành đối thủ, nhưng bản chất sẽ không thay đổi, đây chính là một cuộc chơi, tràn ngập thú vị và tàn nhẫn.
Không thể tin anh, cô luôn nghĩ như vậy, cũng dùng mọi lý do để thôi miên bản thân mình. Có lẽ anh giúp cô giải quyết Trương Hiển Chính, thu phục Phương Thuấn, lại giả vờ dịu dàng theo đuổi cô, tất cả đều do cái tính thay đổi bất thường của anh phát tác, có thể là hứng thú nhất thời, cũng có thể chỉ là nhàm chán.
Tất cả giống như soi gương hai mặt, quá mức phức tạp.
Chỉ là, nếu gạt bỏ tất cả điều này ra ngoài, cô biết, anh tìm thấy cô rồi, trái tim cô rung động chưa từng có, đập thình thịch vì người đàn ông tên gọi Trữ Mạt Ly.
Anh cuối cùng cũng tìm được cô, sau đó lửa giận ngút trời chạy tới trước mắt cô, hai má trắng nõn của anh đã bị phơi nắng đến đỏ hồng, còn có mồ hôi trên trán, anh rất ghét mồ hôi, còn lựa chọn bơi lội để tập thể hình, chỉ là bây giờ anh như người vừa lên khỏi nước. Khi anh bắt đầu mắng cô, cô không chút biến sắc ngẩn người nhìn ngắm khuôn mặt âm u của anh, chỉ thấy bờ môi anh mở ra rồi mím lại, biết anh rất giận, lại không biết anh nói gì, tức giận cái gì.
Từ lâu, lâu lắm, ngược dòng thời gian, nơi quan trọng nhất trong lòng cô đã chôn xuống một cái tên, mà cô từng tưởng là hai chữ Quý Hàm.
Khi tình cảm bị gông xiềng đạo đức, luân lý, trách nhiệm cầm tù từ lâu, chúng ta mới nhận ra, giờ phút nó bùng nổ có sức mạnh thế nào.
Cô không khóc, đã có loại cảm giác vui vẻ nhẹ nhàng sau khi nức nở.
Trữ Mạt Ly rốt cuộc cũng nhận thấy trạng thái kỳ lạ của Trầm Khánh Khánh, không khỏi lớn tiếng: “Trầm Khánh Khánh, em có nghe thấy tôi nói gì không hả?”
“Hả?” Trầm Khánh Khánh như tỉnh ra từ trong mộng.
Trữ Mạt Ly ngẩn ra, sắc mặt từ hồng trở nên đen, dường như bùng nổ, Trầm Khánh Khánh thấy rất nhiều vẻ mặt tức giận của anh, cũng không có lần nào đáng sợ như bây giờ, như muốn ăn tươi cô.
Trầm Khánh Khánh liếm đôi môi khô hanh: “Anh nói gì cơ? Vừa rồi tôi suy nghĩ chuyện khác.”
Trữ Mạt Ly nhắm mắt lại, gắng gượng bình tĩnh một hồi, cắn chặt từng chữ từng chữ nói: “Cuối cùng em phải đối chọi với tôi tới bao giờ hả? Chơi trò mất tích? Tôi bảo tôi chờ em, em không cần, em có biết là không thấy em, Liễu Liễu bị dọa khóc không! Nếu em có chuyện gì thì phải làm sao bây giờ!”
Trầm Khánh Khánh bị khí thế của Trữ Mạt Ly đè ép không nói được nửa lời.
“Chỉ có năm ngày, ít nhất năm ngày này, không, chỉ cần em kiên trì ba ngày nữa, cho dù là diễn trò, cũng phải đóng vai vị hôn thê của tôi.”
“Giả vờ… phải không?” Trầm Khánh Khánh cúi đầu, líu ríu nói nhỏ, như nghiền ngẫm ý tứ trong bốn từ này, cũng không biết là châm chọc hay tự giễu.
Trữ Mạt Ly cân nhắc rồi giải thích: “Ý tôi là, cho em một chuyến đi vui vẻ.”
Trầm Khánh Khánh vội đeo kính râm, khiến Trữ Mạt Ly không nhìn rõ vẻ mặt của cô: “Tôi biết rồi.”
Trữ Mạt Ly hơi ngạc nhiên, thái độ bình tĩnh quá mức của cô làm anh không kịp chuẩn bị, vốn tưởng cô sẽ lại đáp trả chua ngoa, lên mặt cãi nhau với anh nửa ngày, có lẽ khí thế đánh đòn phủ đầu vừa rồi của anh rốt cuộc giúp cô biết bản thân đã phạm sai lầm.
“À,” Trầm Khánh Khánh đi được vài bước, quay đầu lại, thản nhiên nói, “Tôi không chơi trò mất tích, tôi không nhàm chán như vậy.”
Trầm Khánh Khánh cảm thấy vô vị, tắt đèn bên cô, ôm Liễu Liễu ngủ.
Cả gian phòng ngủ chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ bé, ánh mắt Trữ Mạt Ly rốt cuộc rời khỏi trang sách anh đã nhìn cả đêm, dần chuyển sang bên cạnh. Con gái đang ngủ trông thật bình yên, Trầm Khánh Khánh bên người bé lại không ngủ sâu được n