Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.

g không lo lắng lắm, đến lúc đó mọi người sẽ biết.”
“Ha ha, xem ra lần này Trữ tổng phải tốn kém lắm đây.”
Trầm Khánh Khánh mỉm cười không thèm đáp lại.
Party đến tận khuya, Trầm Khánh Khánh hơi mất kiên nhẫn, lòng của cô vẫn để ở một nơi khác, vất vả lắm mới thoát thân được, lễ phục còn chưa kịp thay đã trực tiếp đến chỗ hẹn.
Quả nhiên, lúc cô tới Quân Quân đã như bị táo bón, lại là cái vẻ không thể phát tác, Trầm Khánh Khánh lập tức mỉm cười bước tới chịu tội, chưa đợi cô giải thích xong, Quân Quân đã ngắt lời cô: “Mình không giận vì chuyện này.”
“Vậy chứ cậu làm sao?”
Quân Quân chỉ chỉ ra phía sau, phiền chán nói: “Sao hắn lại đến đây.”
Trầm Khánh Khánh nhìn ra phía sau, chỗ này đã được Quân Quân bao trọn, lúc này bên trong cũng không có bao nhiêu người, dưới ánh đèn mờ ảo, là bóng hình một người khác biệt với bầu không khí xung quanh, tuy trước mặt người nọ bày một đống rượu, nhưng anh không uống, một mình lặng lẽ ngồi đó, giống như là học trò đang chờ thầy giáo tới dạy.
“Là mình mời anh ta tới.” Trầm Khánh Khánh nhìn sườn mặt của Quý Hàm, nụ cười trên mặt nhạt đi nhiều, “Mình muốn tặng cho anh ta một món quà.”
“Quà? Quà gì, sinh nhật mà lại muốn tặng quà cho người khác, lần đầu tiên mình nghe đấy!”
Phía sau vang lên một giọng nói trầm thấp, hàm chứa chút ý cười, chỉ hai ngày không nghe thấy, nhưng cứ như đã mấy đời.
Cả người Trầm Khánh Khánh chấn động, đầu óc nháy mắt trống rỗng, vội quay người lại, khi nhìn thấy rõ diện mạo người nọ, há hốc miệng nhưng chỉ phát ra được một âm tiết “A…?”
Trữ Mạt Ly quần áo thuần trắng, tựa như đạp ánh trăng mà đến, hình như có ánh bạc chiếu trên đầu vai anh, sườn mặt của anh vẽ nên một đường cong mềm mại, tuấn mỹ đến xuất trần.
Trầm Khánh Khánh sững sờ cả buổi, mới nghẹn ra được một câu đứng quãng: “Sao anh… lại ở đây, không phải anh vẫn đang trên máy bay sao?!!”
Trữ Mạt Ly đi đến trước mặt cô, nghiêng đầu chậm rãi nói: “Em không mời tôi đến dự tiệc, tôi đành phải không mời mà đến.”
“…Không phải anh nói không về kịp sao.” Trầm Khánh Khánh đáp trả.
Trữ Mạt Ly cúi thấp xuống, nhìn gương mặt ửng đỏ của cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười yếu ớt: “Nếu tôi không nói thế, thì bây giờ làm sao có bất ngờ.”






Bất ngờ thật, nhưng có hơi quá…, khiến cho một người có thể diễn xuất như cô nhất thời không thể vui mừng nổi.
Một lúc sau, cô như bừng tỉnh đại ngộ, quay đầu lại nhìn Ted và Quân Quân: “Hai người kết bè.”
Ted xấu hổ cười, Quân Quân thì lại quay sang xem thường, bước tới thì thầm bên tai cô: “Người trong kia làm sao bây giờ? Sao cậu không chịu nói sớm cho mình biết.”
Tối nay Trầm Khánh Khánh vốn đang khẩn trương cũng rất rối bời, trên đường tới đây chỉ nghĩ tối nay nên nói những gì, nên có vẻ mặt gì, nhưng đều bị sự xuất hiện của Trữ Mạt Ly làm xáo trộn.
Trầm Khánh Khánh bất giác nhìn vào bên trong, người bên trong đúng lúc ngẩng đầu nhìn sang bên này, khi tầm mắt giao nhau, cả hai đều sững sờ.
Trong lòng rất bình tĩnh, giống như cô suy đoán.
“Anh đến từ khi nào vậy?”
“Nửa tiếng trước.”
Cô cúi đầu nhìn ly rượu chưa được động tới, giọng nói bình tĩnh cũng như vẻ mặt: “Thả lỏng chút, thích uống gì cứ gọi.”
Quý Hàm quan sát bộ lễ phục màu trắng trên người cô, cũng không bởi vì sự hoa lệ của cô mà kinh ngạc, ngược lại còn nhíu nhíu mày, gương mặt lãnh đạm: “Không phải em nói tìm tôi có việc sao?”
“Đừng vội, sinh nhật của tôi xong đã, lát nữa nói sau.”
“Đứng ở đây làm gì, bắt đầu Happytime! Music…” Quân Quân chạy tới, kéo Trầm Khánh Khánh về phía mình, mắt nhìn Quý Hàm không thân thiện mấy: “Thoải mái đi.”
Quý Hàm trước giờ không thích loại tụ tập này, miễn cưỡng ngồi xuống một lần nữa.
Có thể nói những người tới đây tối nay đều là bạn bè tốt nhất của Trầm Khánh Khánh, cô rất nhiều bạn, bạn thân thì không nhiều lắm, nhưng mà loại quan hệ thân thiết này vốn cũng chỉ cầu chất lượng. Có mấy người là nhóm đồng sự đầy mưu trí của cô, có mấy người là bạn tốt trong giới, đa số bọn họ đều hiểu con người Trầm Khánh Khánh, cũng biết cô đã bí mật kết hôn, quan hệ phức tạp với Trữ Mạt Ly, đồng thời, miệng bọn họ đều rất kín.
Trước mặt là một cái ghế sô pha lớn hình tròn, Trầm Khánh Khánh nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Quý Hàm, lại nhìn sang Trữ Mạt Ly đang một mình uống rượu, bên cạnh bọn họ đều có chỗ ngồi trống, thế nhưng cô lại trực tiếp đi đến một góc tối, ngồi bên cạnh Ada, một tiếng beng gõ vào cốc nước đá vang lên. Sau đó nữa, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, không có ai làm hành động gì.
Không khí vốn đang rất high thoáng cái đông lạnh thành băng, tẻ ngắt.
Quân Quân là người đầu tiên không im lặng nữa, cô bất mãn vỗ vỗ bàn, chỉ vào mặt Trữ Mạt Ly nói: “Nếu đến đây, thì làm ơn thu hồi lại cái khuôn mặt không có tí nhiệt độ của anh đi”, cô lại hướng về phía Quý Hàm hô lên, “Còn vị bên kia, không ai nợ anh tiền, rượu ở đây cũng không thu phí.”
Thẳng thắn là vũ khí có lực sát thương lớn nhất lúc này.
Sau khi cô