Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341722

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.

ạc: “Cái gì vậy… I … Sau đó là, love… Ừ… You… !”
I love you.
Anh nhìn màn hình chăm chú, đầu óc trống rỗng, hơi thiếu dưỡng khí.
Đây là đáp án anh vẫn khiến cô tự hỏi.
“Cám ơn.”
“Gì?”
“Lời tỏ tình của em.”
“…” Trầm Khánh Khánh nhất thời phải quay lại đánh anh, nếu không nói lại được, chỉ có thể dùng bạo lực.
Nhưng anh lại cúi đầu, giọng nói như ma chú lại vang lên, khiến cô dừng tay: “Anh vẫn thấy, hành động quan trọng hơn lời nói. Rất nhiều chuyện anh sẽ không nói, nhưng không có nghĩa là anh không làm.”
Trầm Khánh Khánh sững sờ tiến vào vòng tay anh, anh bọc cô trong áo khoác của mình, dính sát vào ngực anh, hai người như phải hợp hai thành một.
Giọng nói của anh trầm thấp như vậy, chân thành như vậy, đáng tin như vậy, không giống mấy chàng trai ngây thơ thẹn thùng thổ lộ, cũng không giống lời ngon tiếng ngọt nịnh hót của người yêu, mà sâu như biển, rộng như trời.
“Nhưng, nếu có hành động, em vẫn sẽ không tin, tưởng đây là trò đùa của anh. Vậy thì, anh nói một lần.”
Môi Trữ Mạt Ly dán lên vành tai cô, tiếng nói chỉ để mình cô nghe được, dịu dàng: “Từ thích này rất nông cạn. Anh yêu em, Trầm Khánh Khánh.”






Thật lâu thật lâu sau này, khi Trầm Khánh Khánh hồi tưởng lại, có lẽ trong thế giới này người thực tâm yêu cô chỉ có một người, yêu cô hơn cả bản thân cô, cho dù người kia chỉ nói anh yêu em một lần duy nhất, cho dù cô đã nhiều lần làm tổn thương anh.
Khi Trầm Khánh Khánh mở mắt ra, trời còn chưa sáng, đồng hồ báo thức mới chỉ 5 giờ, mà tới 3 giờ cô mới ngủ, nhưng đầu óc cô rất hưng phấn, khiến cô rốt cuộc cũng chẳng thể đi vào giấc ngủ, trở mình một cái rồi rời giường, pha cho mình một ly cà phê, dựa vào trước cửa sổ sát sàn, co người lại thành một khối, hơi cà phê ấm áp phủ mờ ánh mắt. Trong lúc mờ mờ ảo ảo như vậy, dường như cô lại nhớ đến đêm qua.
Đó không phải ảo giác chứ?
Trầm Khánh Khánh che mặt, vỗ lại vỗ, vỗ lại vỗ, đau rồi, nói cách khác, cô không có nằm mơ… Bất kể nhớ lại bao nhiêu, đều thấy không chân thật.
Giọng nói trầm thấp dịu dàng của Trữ Mạt Ly từng giây từng phút đều ở trong đầu cô, lặp lại một lần lại một lần, anh nói anh yêu cô, anh nói người anh yêu chính là Trầm Khánh Khánh, anh nói chính là yêu chứ không phải thích, ôi! ~~~~~~~ Bất kể nghe đi nghe lại mấy lần, cô cũng không thấy chán, dù tuổi cô bây giờ không nên bắt chước mấy cô gái nhỏ, nhưng cô vẫn không khỏi lăn qua lăn lại, cười đến mất cả hình tượng, thậm chí còn muốn nhảy nhót trong phòng.
Nếu không có thể thấy hai người cuối cùng cũng tay cầm tay, có đôi có cặp, à, còn cả vẻ thẹn thùng của chị Khánh Khánh nữa.
Trầm Khánh Khánh lại cốc vào đầu cô: “Khụ khụ, đừng bà tám, cẩn thận chị trừ tiền lương của em đấy.”
Lúc này, Trầm Khánh Khánh nhìn một chiếc xe cách cửa không xa, cô biết chiếc xe kia, nheo mắt lại. Qua một lát, một đại mỹ nhân thong thả xuống xe, thường phục mà như đi dự tiệc, lại mặc chiếc váy dài đính đá, trang điểm tinh xảo càng tôn lên vẻ đẹp như hoa, mưa lớn làm nền cho cô ta, cô ta tao nhã bước từng bước lại gần.
An Thiến đến thăm đoàn phim hay là đến tỏa hormone đây…
Trầm Khánh Khánh hừ lạnh, dù sao cũng không liên quan tới cô.
Cũng không ngờ, đạo diễn Lí lại tự mình nghênh đón: “Tiểu Thiến đến đây, lát nữa trực tiếp diễn, không sao chứ?”
Mắt hạnh của An Thiến tỏa sáng tứ phía, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên: “Không sao, kịch bản em xem cả rồi.”
Trầm Khánh Khánh ngồi cách đó không xa, bọn họ nói chuyện gì cô đều nghe được, nhưng cô vẫn không phản ứng lại, An Thiến vào đoàn phim?
“Sao lại thế này?” Cô lập tức quay đầu lại hỏi Ada, “Cô ta diễn “Nữ hoàng áo trắng?””
Ada tỏ vẻ thật ngạc nhiên: “Chị không biết sao? Cô ta được chọn cho vai khách mời, sẽ có cảnh diễn trong bốn tập.”
Trầm Khánh Khánh cầm kịch bản, cáu kỉnh: “Mọi người chẳng ai nói với chị, chị biết sao được! Gọi Ted ra đây!”
Lúc này, An Thiến đã bước về phía cô, thản nhiên chào hỏi mấy diễn viên khác, sau đó đi thẳng tới trước mặt Trầm Khánh Khánh. Trầm Khánh Khánh vắt chéo một chân lên, lười biếng ngẩng đầu, không chút để tâm, nhìn lướt qua chân cô ta một cái, ánh mắt suýt nữa bị đám kim cương kia đâm thủng.
Cô không muốn chào hỏi, cô ta khiến cô buồn nôn, nhưng giờ có nhiều ánh mắt nhìn cô chằm chằm như thế, cô phải giữ gìn hình tượng tốt đẹp của bản thân mình.
Trầm Khánh Khánh hờ hững nói: “Không ngờ cô cũng hứng thú với bộ phim này. Chào mừng tham gia.”
“Cũng tạm, nếu không phải Mạt Ly mời tôi, tôi cũng không phải mất thời gian.” An Thiến vén mái tóc dài, phong tình vạn chủng.
Trầm Khánh Khánh thầm cau mày, nhưng mặt ngoài vẫn cố giữ giọng điệu ấy: “Mạt Ly tính toán thật chu toàn, “Nữ hoàng áo trắng” có cô tham gia, sẽ càng nổi tiếng. Vậy cô ở lại, tôi đi bổ trang.”
Cô phản ứng bình tĩnh lại khiến An Thiến bất ngờ, cô ta tiến lên từng bước, bình tĩnh đến trước mặt Trầm Khánh Khánh: “Nghe nói hợp đồng của cô sắp hết hạn, lần trước khi tôi cùng Mạt Ly ăn cơm, có vẻ anh ấy cũng không