XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341688

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1688 lượt.

này, luôn cần có người ngăn cản nó, phá vỡ im lặng.
“Anh đến đây để giải thích, Tiếu An vô tình thấy đơn ly hôn, quá xúc động nên mới làm ra chuyện như vậy.”
“Sao anh phải giải thích giúp cô ta? Cô ta lấy tư cách gì thay anh bênh vực kẻ yếu?” Trầm Khánh Khánh chau mày, ngẩng đầu đánh giá anh, “Huống hồ, tôi cũng không tức giận, không cần anh giải thích.”
Đôi mắt Quý Hàm bỗng sáng lên, lại bị lời nói tiếp theo của Trầm Khánh Khánh dập tắt.
“Chẳng lẽ anh muốn chia sẻ với tôi sao? Để mọi người biết không phải Trầm Khánh Khánh đơn phương ly hôn, là nhà trai cũng ngoại tình, khiến hôn nhân tan vỡ…”
“Anh không có.”
“Vậy nên, anh nên làm gì thì cũng đừng đường đột tới tìm tôi.” Trầm Khánh Khánh nghiêm túc nói, “Bây giờ chuyện này đang rất ầm ĩ, nếu anh bị phát hiện, không chỉ có anh, mà cả bạn bè anh, gia đình anh đều bị phóng viên quấn lấy. Tôi sẽ xử lý, anh chỉ cần giữ lấy thân, để mẹ anh bình tĩnh, mọi chuyện sẽ thành quá khứ.”
“Anh vẫn không tìm thấy em, sao chuyện này lại thành ra như vậy, anh sợ…”
“Yên tâm, tôi không phải người không chịu nổi đả kích như vậy đâu. Phải chết thì cùng chết, sao tôi có thể chết trước chứ.”
“Trữ Mạt Ly đâu, vì sao hắn không ra mặt, là hắn bắt đầu mọi chuyện, sao lại để em một mình đối mặt. Em thật lòng với hắn, chưa chắc hắn sẽ thật lòng với em.”
Trầm Khánh Khánh vốn không định nói cái gì, nhưng nghe câu này, cô không kiềm chế được: “Quý Hàm, anh biết điểm khác nhau lớn nhất giữa anh với anh ấy là cái gì không? Đúng vậy, chính là trong miệng anh rất thật lòng. Anh nói rất nhiều, nhưng chưa bao giờ thực hiện. Còn anh ấy thì chẳng nói gì hết, lại vì tôi làm mọi chuyện. Thật lòng là thế nào, tôi nghĩ tôi không cần lời nói suông. À, còn có, Mạt Ly cũng sẽ không nói xấu anh trước mặt tôi.”
Trầm Khánh Khánh dừng lại trước mặt Quý Hàm, đưa tay giành lấy tờ giấy trong tay anh: “Thứ này tôi nhận, không tiễn.”
Anh vốn định níu kéo cô lần cuối, không ngờ lời nói của cô lại như một gáo nước lạnh khiến anh run rẩy, trái tim lạnh lẽo.
“Khánh Khánh…”
Quý Hàm vẫn muốn nói thêm cái gì, đã có người đi đến, hai người cùng nhau nhìn lại, chỉ thấy Trữ Mạt Ly mang theo hơi lạnh từ bên ngoài nhanh chân đến bên cạnh Trầm Khánh Khánh, Trầm Khánh Khánh còn chưa nhìn rõ mặt anh, anh đã cúi đầu hôn cô, Trầm Khánh Khánh và Quý Hàm cùng sửng sốt.
Trữ Mạt Ly ra vẻ tôi chẳng làm gì cả, dùng thái độ kiêu ngạo thường thấy nói với Quý Hàm: “Trước khi quay phim tôi có chuyện nói với Khánh Khánh, nếu anh Quý không còn việc gì, Ted sẽ đưa anh ra ngoài.”
Khí thế này rõ ràng là nói anh không muốn đi cũng phải đi. Quý Hàm bị Trữ Mạt Ly dứt khoát đuổi đi, anh vừa đi khỏi, vẻ mặt Trữ Mạt Ly dễ chịu hẳn. Trầm Khánh Khánh bên cạnh nhìn thấy, thở dài: “Sao anh lại tới đây?”
Trữ Mạt Ly không trả lời câu hỏi này, nhưng thật ra lại nhìn chằm chằm vào tờ giấy trên tay cô: “Đưa anh xem.” Nói xong giành lấy.
“Ted mật báo cho anh à?”
Trầm Khánh Khánh khoát tay, né tránh Trữ Mạt Ly. Nhưng nghĩ lại lại thấy không ổn, Quý Hàm đến đây chưa đầy mười phút, sao Trữ Mạt Ly tới nhanh như vậy, từ công ty đến đây không thể chỉ mất mười phút.
“Muốn biết à? Đưa cái này cho anh trước.” Trữ Mạt Ly thừa dịp Trầm Khánh Khánh thất thần, nhanh giành lấy tờ giấy, “Đừng quên, anh cao hơn em.”
Trữ Mạt Ly nhanh chóng mở tờ giấy ra, trong nháy mắt đơn ly hôn đã ở trên tay anh, anh trực tiếp nhìn qua vài dòng trên, nhìn đến cái tên kí ở cuối cùng. Trầm Khánh Khánh nhận thấy anh thở phào nhẹ nhõm, cô thuận tiện nhìn lại, góc phải là chữ ký Quý Hàm đơn giản.
Trầm Khánh Khánh còn chưa kịp lấy lại tinh thần đã bị Trữ Mạt Ly ôm lấy, cảm nhận được hơi lạnh trên người anh, đầu vai anh hơi ẩm ướt, còn cả bông tuyết trong suốt đang tan ra.
“Lạnh.” Chỉ mặc một áo, Trầm Khánh Khánh không khỏi khẽ run.
Trữ Mạt Ly lập tức buông cô ra, Trầm Khánh Khánh đang buồn bực, đã thấy anh nhanh tay cởi áo khoác, hỏi: “Thấy anh nhanh không?”
Sắc mặt anh khá là vui sướng, đuôi lông mày mang nét cười ấm áp, khóe môi nhếch lên, thậm chí hơi giống trẻ con, Trầm Khánh Khánh không ngờ đơn ly hôn có thể làm anh vui như vậy.
Không đợi cô trả lời, anh đã duỗi cánh tay dài kéo cô vào trong lồng ngực: “Thật ra anh ngồi gần đây nhìn theo em.”
Trầm Khánh Khánh ngẩng mặt cười nói: “Nên anh vội tới đây thị uy?”
Anh dùng nụ hôn trả lời cô. Nghĩ tới đám phóng viên đang vây đuổi chặn đường, long trời lở đất, ngược lại thì bọn họ, như chuyện không liên quan tới mình, ở đây tận hưởng bình yên và ấm áp.
Trầm Khánh Khánh tựa vào vai Trữ Mạt Ly, vừa liếc mắt có thể thấy tờ đơn ly hôn trên bàn trang điểm.
Tình cảm tám năm, chỉ một tờ giấy là chấm dứt tất cả.
Muốn nói không buồn, là giả. Nghĩ đến trong lòng trống rỗng, lại lập tức bị nhét vào một cái ôm.
Trong lòng cô rất rõ ràng, bây giờ ôm cô, không phải Quý Hàm luôn ngại ngùng hay cười với cô, mà là Trữ Mạt Ly sẽ vì cô một tay che trời. Khi cô đã chết tâm, khi cô đã nhận định, sẽ đánh chết không thay đổi, nếu ép cô sửa lại, vậy đánh chết cũng không quay đầu.