Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341673

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1673 lượt.

ng giành được rất nhiều giải thưởng trong và ngoài nước, tôi vô cùng ngưỡng mộ anh. Hơn nữa, nghe nói anh chưa từng trao giải thưởng, đây là lần đầu tiên sao?”
Thấy Thư Niệm Cảnh thật sự rất kích động, nắm tay cầm micro xiết chặt.
Trữ Mạt Ly nửa đùa nửa thật nói tiếp: “Thật ra tôi chưa già.”
Bên dưới cúi đầu cười khẽ.
Thư Niệm Cảnh đỏ mặt, vội vàng giải thích: “Thật xin lỗi, tôi rất kích động, anh trẻ tuổi đầy hứa hẹn.”
Trữ Mạt Ly cười nói: “Cảm ơn. Lần này thật sự là lần đầu tiên tôi trao giải.”
Lúc này mọi người mới phản ứng kịp, từ khi khởi nghiệp đến nay, Trữ Mạt Ly giành vô số giải thưởng, nhưng chưa từng trao giải cho ai, nghe nói không phải không ai mời anh, mà anh không muốn trao giải cho ai.
“Nghe nói ngày trước chủ sự Phương cũng từng nhiều có lời mời nhưng anh chưa đồng ý, vì sao lần này lại dễ dàng đồng ý như vậy?”
Không khí hội trường lại nóng lên, như nước sôi sùng sục bay lên vô số bọt khí.
Trữ Mạt Ly trả lời: “Vốn là thành viên của ban giám khảo, sau lại rút lui, để bù lại tiếc nuối, tôi đảm nhận trao giải thưởng.”
Cũng không biết có sắp xếp trước hay không, hội trường vẫn vô cùng phối hợp, Thư Niệm Cảnh tiếp tục hỏi: “Vậy lần này anh là khách quý trao giải thưởng, thấy nhiều hậu bối như vậy, có rục rịch muốn rời núi không?”
“Sẽ không. Mỗi thời điểm tôi đều có một mục tiêu, quá khứ là diễn xuất, bây giờ đào tạo thật nhiều diễn viên tài năng. Ví dụ như những diễn viên tài năng được đề cử trong đêm nay, giới nghệ sĩ cần rất nhiều nhân tài như vậy.”
“Anh đánh giá cao phương diện này như vậy, vậy thì anh cảm thấy nghệ sĩ nào có khả năng đoạt giải cao nhất?”
Không biết là ai dưới đài bỗng hô lên một tiếng: Trầm Khánh Khánh!
Không cần nói cũng biết, cả hội trường cười to.
Trầm Khánh Khánh biết bây giờ nhất định có camera quay mình, vì vậy hào phóng nở một nụ cười.
Sau đó, Trữ Mạt Ly lại trở thành tiêu điểm của mọi người: “Trầm Khánh Khánh, rất có khả năng, tuy tôi vẫn thấy diễn xuất khi khởi nghiệp của cô ấy vô cùng thê thảm, nhưng bây giờ cũng gọi là có bài có bản.”
Nửa đùa nửa thật, không ảnh hưởng tới đại cuộc, bên dưới lại một trận khẽ cười, không ít người nhìn vào phản ứng của Trầm Khánh Khánh. Trầm Khánh Khánh cũng cười, che miệng tỏ vẻ rất bất đắc dĩ.
“Về phần những người khác, tất cả mọi người đều có thực lực, tin rằng ban giám khảo sẽ chọn ra người xứng đáng nhất.”
Thư Niệm Cảnh tự nhiên nói: “Tốt lắm, trước tiên chúng ta hãy nhìn lên màn hình lớn, 5 nữ diễn viên được đề cử giải thưởng nữ diễn viên chính xuất sắc Hoa Duy có…”
Trên màn hình lớn lần lượt giới thiệu 5 nữ diễn viên.
Ngay sau đó, Thư Niệm Cảnh giơ lên phong thư trong tay, nói: “Như vậy bây giờ chúng ta cùng chờ xem ai là người nhận được giải thưởng Hoa Duy. Mời ngài Trữ tới công bố với chúng ta.”
Trữ Mạt Ly nhận lấy phong thư bắt đầu mở ra, động tác anh khoan thai như cố tình khiến người ta lo lắng đứng trên đống lửa, dưới tiếng nhạc ngân vang, không khí chợt khẩn trương khiến người ta khó thở.
Trên màn hình đồng thời hiện lên khuôn mặt của năm nữ diễn viên được đề cử, tuy tất cả mọi người đều mỉm cười chờ đợi, nhưng lại vô cùng khẩn trương. Trầm Khánh Khánh chống cằm, nhìn động tác thong thả của Trữ Mạt Ly trên đài, trái tim vốn bình tĩnh giờ này lại đập mạnh, như muốn nhảy ra khỏi cổ họng. Cô không có cảm giác gì, nhưng tay cô lại nắm chặt cổ tay Ted.
Cuối cùng, khi mọi người tưởng bị tra tấn đến chết rồi, Trữ Mạt Ly cũng mở phong thư ra, anh nhìn thoáng qua cái tên trên tờ giấy, đuôi mày bỗng nhiên khẽ nhếch, sau đó, anh mỉm cười với đám người đang chờ đợi: “Tôi muốn nhân cơ hội này có một yêu cầu nho nhỏ, không biết người lên nhận giải sau đây có đồng ý cho tôi ôm 15 giây không?”
Bên dưới bỗng ồ lên.
“Trầm Khánh Khánh.”
Cuối cùng Trữ Mạt Ly cũng tuyên bố đáp án, trên màn hình lớn hiện lên khuôn mặt phóng đại của Trầm Khánh Khánh. Đầu tiên cô sửng sốt, sau đó che miệng lại, thoạt nhìn vừa mừng vừa sợ. Đoàn phim “Tuyệt đại phong trần” đứng dậy, tiến lên ôm cô chúc mừng.
Ted vỗ vỗ vai cô khẽ nói: “Mau lên đi.”
Trầm Khánh Khánh nhấc váy đi lên sân khấu, Trữ Mạt Ly mỉm cười cầm giải thưởng chờ cô, trong nháy mắt cô thấy thật mơ hồ, không biết bản thân đang ở chốn nào.
Bên dưới lại có người hô: mười lăm giây!
Trầm Khánh Khánh nghe thấy thì bình tĩnh trở lại, Trữ Mạt Ly đưa cúp tới trước mặt cô, cô nhận lấy, sau đó nhẹ nhàng ôm anh.
Lễ phục màu đen của bọn họ như hô ứng, giao hòa cùng nhau, như ông trời tác hợp. Trữ Mạt Ly ôm cô, đôi môi đặt bên tai cô: “Chúc mừng.”
“Anh cố ý.” Vì mặt Trầm Khánh Khánh hướng ra ngoài, nên phải cố gắng mím môi nói thầm với Trữ Mạt Ly.
Trữ Mạt Ly cúi đầu cười hai tiếng: “Đây là bất ngờ.”
Anh lừa cô, rõ ràng muốn nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô.
Tuy Trầm Khánh Khánh vào nghề chưa lâu, nhưng cũng giành được không ít giải thưởng, cảm giác hưng phấn cũng dần hạ nhiệt. Nhưng hôm nay, khi cô nghe thấy tên mình từ miệng Trữ Mạt Ly, nhất thời có cảm giác trời đất quay cuồng, máu dồn lên đỉnh đầu, lo