Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.

hông?”
Trầm Khánh Khánh nghĩ nghĩ, nói: “Là một người khá hướng nội, anh ấy rất cẩn thận, làm chuyện gì cũng chu toàn, rất ưu tú.”
“Trước đó chắc cô chưa tiến vào giới giải trí, như vậy là ai theo đuổi trước?”
“Cũng không rõ lắm.”
“Tôi lại nghe nói là cô.” Đối với nợ cũ năm xưa, Đàm Mộ Văn nhớ rất rõ ràng.
Trầm Khánh Khánh cũng không kiêng dè: “Coi như thế đi.”
Đàm Mộ Văn cố tỏ vẻ hiếu kỳ: “Nghe cô nói như vậy, anh ấy thật sự là một người biết chăm sóc người khác, cũng rất ưu tú, hơn nữa hai người đã ở chung tám năm, vậy thì nguyên nhân cô buông bỏ mối tình này là gì? Khi đó cô mới mười chín tuổi, mối tình đầu, cũng là người theo đuổi đối phương trước, hẳn phải là tình cảm khắc cốt ghi tâm, không muốn níu giữ sao?”
Câu hỏi của Đàm Mộ Văn dần trở nên sắc bén. Nhưng chính vì vậy mà Trầm Khánh Khánh mới đến.
Ống kính camera quay kỹ khuôn mặt Trầm Khánh Khánh, cô thản nhiên nhìn về phía trước, nói: “Nói như vậy, nếu có thể, tôi vẫn không hy vọng tin tức tôi kết hôn bị truyền ra, cũng muốn lặng lẽ ly hôn. Lần này công khai thật sự khiến tôi gặp nhiều phiền toái, bởi vì người ngoài chỉ trích tôi rất nhiều, cho rằng tôi bội bạc. Mọi người chú ý đến tôi như vậy ngược lại làm tôi vừa mừng vừa sợ”, Trầm Khánh Khánh cười, lại mang theo vẻ chua xót, “Nhưng cũng cho tôi áp lực rất lớn. Trước đó tôi không thanh minh vì thấy đây là chuyện riêng tư, hơn nữa nhắc tới người ngoại giới, tôi không muốn nhiều lời, nhưng xem ra tôi phải đứng ra nói vài lời, khi tin tức bị thổi phồng càng ngày càng thái quá, không bằng tự tôi công bố sự thật.”
“Theo lời cô nói, tình cảm tám năm không thể dùng một câu để hình dung, trong chuyện này vô cùng phức tạp, có thể mọi người sẽ nghĩ tôi trốn tránh trách nhiệm, nhưng tôi thật sự đã cố hết sức đã giữ gìn cuộc hôn nhân của tôi, chỉ tiếc thay ngay từ đầu đã bất đồng, khi hai người không thể giải quyết, tình cảm cũng ra đi. Tôi rất cảm ơn bức thư thanh minh anh ấy viết, thật tình thì không thể nói ai đúng ai sai, chỉ có thể nói chúng tôi không hợp.”
Nói một đoạn dài, Trầm Khánh Khánh hít sâu một hơi, cô nói rất chân thành, Đàm Mộ Văn nhìn cô chăm chú, không thấy giống như nói dối, vì thế cô lại hỏi: “Vậy có phải vì đối phương chỉ là một người bình thường, cô là đại minh tinh, anh ta không giúp được cô, nên lấy lý do chia tay?”
Câu hỏi này đã trở thành thanh kiếm đâm thẳng vào động mạch của Trầm Khánh Khánh, Trầm Khánh Khánh mặt không đổi sắc nói: “Tôi nói không phải, chắc chắn có người sẽ thấy tôi thật giả tạo, nhưng tôi thật sự không như vậy. Nếu muốn chọn giữa sự nghiệp và gia đình, tôi sẽ không chút do dự mà chọn gia đình. Nếu tôi chia tay vì anh ấy không giúp được mình, tôi sẽ không ở với anh ấy tám năm.”
“Nói cách khác, bây giờ cô ở bên ngài Trữ, hoàn toàn không nhận được sự giúp đỡ hỗ trợ nào?”
Đàm Mộ Văn đúng là không cho Trầm Khánh Khánh chút mặt mũi nào, trong trường quay này, cuộc nói chuyện của hai người phụ nữ khiến không khí ngập mùi thuốc súng.
“Lo lắng đến điều này, tôi mới quyết định tự lập, không kí tiếp hợp đồng. Tôi rất muốn thử dựa vào bản thân bước đi từng bước. Đúng vậy, trước kia có không ít người nói tôi đi lên nhờ quy tắc ngầm, thật ra tôi coi nó như truyện cười vậy. Nhưng, bây giờ quan hệ giữa chúng tôi quả thật rất đặc thù, người khác chắc chắn sẽ cho rằng tôi vì tiền, vì lợi ích mới ở bên anh ấy.”
Đàm Mộ Văn truy hỏi: “Phải không?”
Trầm Khánh Khánh mỉm cười, hơi khinh thường, hòa hợp với khuôn mặt lạnh lùng của cô, dường như câu hỏi kia đang vũ nhục cô: “Tôi không cần người khác nghĩ thế nào, chỉ cần anh ấy biết tôi không như thế là đủ rồi. Anh ấy rất vĩ đại, là người đứng trên cao, không cần người khác chỉ dạy, tôi biết con đường phía trước không dễ đi, nhưng vậy thì sao chứ. Khi tôi quyết tâm ở bên anh ấy, mới là thời kì đau khổ nhất, nên bây giờ tôi sẽ không vì gặp trở ngại mà lùi bước. Người khác cho rằng tôi dễ thay lòng, thật ra tôi là người kiên định.”
Trữ Mạt Ly lẳng lặng nghe cô nói xong, khi cô nhắc tới Quý Hàm thì vẻ mặt bất đắc dĩ, khi nhắc tới anh lại dịu dàng e thẹn, khi thể hiện quyết tâm lại hơi cau mày, có lẽ vì khẩn trương quá mà nắm chặt hai tay, thế ngồi cũng không thay đổi. Khi anh nghe được câu nói cuối cùng kia, tự đáy lòng anh thấy nhiều năm cô đơn và kiên trì của mình thật đáng giá.
Trên thế giới này cô cũng là người hiểu anh nhất, anh chưa bao giờ dạy cô người kiên trì thường cô độc, người cô độc thường thật tâm, khi thật tâm gặp được thật lòng, sẽ thành tình yêu, cô hiểu điều đó; cũng chỉ có cô, có thể dùng kiên trì đổi lấy chân tình của anh.
Anh biết, lúc này đây, bất kể như thế nào cũng không thể mất cô lần nữa.
Sau khi kết thúc buổi phỏng vấn, Đàm Mộ Văn hơi đăm chiêu nhìn bóng dáng Trữ Mạt Ly và Trầm Khánh Khánh rời đi, xem ra cô thật sự không hiểu Trầm Khánh Khánh, nói cô ta mưu mô, lại có lúc thẳng thắn hơn bất cứ ai, nói cô ta lạnh lùng, thật ra cô ta cũng dịu dàng, nói cô ta vong ân phụ nghĩa, nhưng cô ta vẫn dùng cách của riêng mình bảo vệ Quý Hàm. Quá khứ không hiểu, hiện