Tặng Ngươi Một Đóa Hoa Diên Vĩ
Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341664
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1664 lượt.
ại tình cảm này khiến cô khó có thể khống chế, thậm chí còn kích động hơn cả lần đạt giải đầu tiên.
Trầm Khánh Khánh cầm cúp đến trước micro, dường như vẫn chưa bình tĩnh lại, cô nhìn đám người nghìn nghịt phía dưới, mở miệng nói: “Thật ra hôm nay tôi đã tự nói với bản thân, đoạt giải hay không đều phải mỉm cười. Sau đó, thấy nhiều người nhận giải rơi nước mắt như vậy, tôi cũng tự nói với mình, lát nữa nếu đoạt giải tôi nhất định không khóc, hơn nữa từ trước đến giờ khi đoạt giải tôi đều không khóc, nhưng…”
Nói tới đây, Trầm Khánh Khánh cố gắng hít sâu, ép nước mắt lại rồi mới nói: “Xem ra hôm nay tôi phải theo gót bọn họ rồi.”
Cô cúi đầu nhìn chiếc cúp trong tay mình, bắt đầu rơi lệ nói lời cảm ơn, chuyện này đã được chuẩn bị trước, sau đó, nói xong lời cuối cùng, cô hít sâu một hơi: “Cuối cùng, tôi muốn đặc biệt cảm ơn hai người. Một người là chồng cũ của tôi.”
Hội trường có không ít phóng viên, rất nhiều người nghe thế đều ngây dại, nhất thời đã quên tác nghiệp.
Trữ Mạt Ly đứng phía sau Trầm Khánh Khánh, trên mặt nhìn không rõ cảm xúc.
Trầm Khánh Khánh dừng một chút, để cho xúc động qua đi, nói tiếp: “Trên người anh ấy tôi học được sự yên tĩnh, đạm bạc, nhẫn nhịn, rất đáng tiếc chúng tôi luôn không hiểu đối phương, chỉ có thể chia tay chấm dứt. Nếu bây giờ anh ấy ngồi trước TV, tôi muốn nói với anh ấy, người không xứng với anh là em, chia tay vui vẻ. Tôi cũng hy vọng bạn bè truyền thông có thể buông tha anh ấy, anh ấy chỉ là một người ngoại giới bình thường.”
Phía dưới lặng im không tiếng động. Mọi người đều bị lời nói của Trầm Khánh Khánh làm cho kinh sợ. Khoảng thời gian cô im lặng nhiều ngày ấy, rất nhiều người nghĩ rằng cô đang trốn tránh vấn đề, nhưng không ngờ cô có dũng cảm chủ động làm sáng tỏ mọi chuyện trong buổi tối hôm nay. Ted ở dưới đài trộm lau nước mắt, chỉ có người bên cạnh Trầm Khánh Khánh mới biết, mối tình này của cô có bao nhiêu đau khổ.
“Tôi phải cảm ơn một người khác là ông chủ của tôi, Trữ Mạt Ly. Tôi tiến vào giới giải trí, có thể nói là được anh kéo vào, anh giúp tôi từ một người cái gì cũng không biết trở thành Trầm Khánh Khánh hôm nay, cũng là anh truyền cho tôi tình yêu với nghiệp diễn xuất. Tuy ngày khởi nghiệp anh luôn khắt khe với tôi, nhưng bây giờ cuối cùng cũng không hô to gọi nhỏ nữa.”
Trầm Khánh Khánh lấy được giải thưởng cũng không quên phản kích, Trữ Mạt Ly đứng sau khẽ mỉm cười, người phía dưới cũng cười.
Trầm Khánh Khánh lại hít sâu, lệ nóng đã ươn ướt hốc mắt, ánh mắt mơ hồ: “Bất kể như thế nào, anh luôn dạy tôi kiên trì, chịu đựng cô đơn, thật lòng thật dạ sẽ gặp được chân tình. Rất cảm ơn anh đã quan tâm tới tôi nhiều năm như vậy, giờ khắc nhận chiếc cúp trong tay anh sẽ là một khởi đầu mới của tôi, cho dù sau này tôi rời khỏi Hoàn Nghệ, tôi cũng vẫn đi tiếp con đường đã chọn.”
Trầm Khánh Khánh phát biểu xong, bên dưới tĩnh lặng hai giây, bỗng nhiên có người đứng dậy đầu tiên, vỗ tay thật mạnh. Trầm Khánh Khánh nhìn về phía người nọ, ngờ ngợ là Quân Quân. Sau đó, cả hội trường vỗ tay như sấm dậy. Trầm Khánh Khánh nắm chặt cúp, cô quay đầu lại nhìn Trữ Mạt Ly, anh đứng phía sau cũng mỉm cười, vỗ tay tặng cô.
Bắt gặp sự dịu dàng trong ánh mắt anh, trái tim chịu kích động của Trầm Khánh Khánh cuối cùng cũng dần bình ổn. Đêm nay, cô có thể can đảm nói ra chuyện của mình trước mặt nhiều người như vậy, tất cả là vì cô biết anh vẫn đứng sau cô, cô có thể không sợ bất cứ thứ gì.
Trầm Khánh Khánh vốn muốn nhận giải thưởng xong rồi lặng lẽ rời đi, nhưng ở đây có rất nhiều phóng viên bất chấp đây là lễ trao giải, ống kính máy ảnh liên tiếp đưa ra, theo sát Trầm Khánh Khánh, ánh đèn flash lóe lên, micro, bút ghi âm… Không ngừng đặt câu hỏi, phút chốc hội trường rơi vào trạng thái hỗn loạn điên cuồng.
“Cô Trầm, xin hỏi cô thật sự ly hôn sao? Đối phương có yêu cầu bồi thường gì không?”
“Khánh Khánh, vừa rồi cô nói thực lòng gặp được chân tình thì yêu, có thể giải thích một chút là ý gì không, có phải ám chỉ ngài Trữ không?”
Cách cửa xe, âm thanh huyên náo chói tai với ánh đèn flash chói mắt cuối cùng cũng bị ngăn lại bên ngoài, Trầm Khánh Khánh khẽ thở hắt ra: “Đám phóng viên này thật khó chơi…”
Nhưng, cô còn chưa nói xong, môi đã bị chặn lại.
Trữ Mạt Ly hôn vừa gấp gáp vừa mãnh liệt, như phải hòa tan cô ngay lúc này.
Sau một lúc lâu, anh lùi lại một chút, nhìn đôi mắt mê ly của cô, dịu dàng nói: “Vừa rồi trên bục, anh đã muốn hôn em như vậy.”
“May mà anh không làm như vậy, nếu không hôm nay chúng ta chỉ sợ không ra khỏi cái cửa kia.”
Anh đưa tay vỗ nhẹ vào gương mặt cô, yêu thích lại chăm chú, Trầm Khánh Khánh hơi mất tự nhiên nói: “Sếp à, cái vẻ này của anh như muốn ăn em vậy.”
Trữ Mạt Ly hôn nhẹ lên hai má của cô, mờ ám nói: “Có thể chứ?”
Trầm Khánh Khánh đặt tay lên môi anh, lắc đầu: “… Không được.”
Trữ Mạt Ly cầm tay cô đặt xuống một nụ hôn: “Vì sao? Chẳng lẽ vì mấy nữa anh không phải sếp của em?”
Ánh mắt Trầm Khánh Khánh chợt tr