Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1657 lượt.

tại cũng không hiểu, cô ta rốt cuộc là một người phụ nữ như thế nào, chỉ sợ chỉ có người cô ta yêu và người yêu cô ta biết được.
Nhưng đêm nay, cô hiểu rõ một điều, tình cảm hai người bọn họ cũng không giống như người ngoài đồn thổi, ngay từ ban đầu cô đã cảm giác như vậy, ngoại trừ thân mật, khi đó bọn họ còn có tin tưởng và ủng hộ, bao dung và thấu hiểu, chân tình và thật tâm tin cậy lẫn nhau, không cần phải khoe ra, bởi vì từ mỗi chi tiết cũng có thể nhìn ra được.
Có thể sự cố chấp của Trầm Khánh Khánh đối với Quý Hàm là tình yêu của một cô gái trẻ tuổi, nhưng cô đối với Trữ Mạt Ly… càng giống một cô gái cả đời quyết chí thề không thay lòng đổi dạ.
Trữ Mạt Ly đưa cô vào trong nhà, đêm đã khuya, nhiệt độ rất thấp, trên mặt đất đã kết thành những tầng sương mỏng.
Từ trường quay đi ra, Trầm Khánh Khánh không dám đối diện với anh, có lẽ đêm nay mới phá lệ thổ lộ chân tình, cô cảm thấy mất tự nhiên.
Nhưng mà, cô không biết, ngày này đối với anh mà nói, có ý nghĩa trọng đại thế nào.
Không biết vì sao, không ai muốn rời đi trước.
“Cái kia…” Trầm Khánh Khánh nhìn xuống giày mình khó khăn mở miệng: “Anh định nói gì…”
Không biết có phải người này cố ý hay không, rõ ràng nghe xong lời thổ lộ động lòng người của cô, vẫn chẳng thay đổi gì, nhưng anh vẫn cứ cười, cũng không tỏ thái độ gì với cô.
“Nói cái gì giờ?” Trữ Mạt Ly chống cằm, “Chúc mừng cũng chúc rồi, cũng nói không giận em rồi, còn muốn nói gì nữa đây?”
Trầm Khánh Khánh bỗng ngẩng đầu, không tranh cãi, xiết chặt chiếc cụp trong tay, tay đau đến trái tim cũng đau luôn.
Thôi, cô gái tốt không so với đàn ông xấu.
Trầm Khánh Khánh mới vừa quay đi đã bị Trữ Mạt Ly kéo lại.
Anh giữ cằm cô, khóa lại ánh mắt cô, trong đôi mắt phượng ngập tràn hưng phấn: “Lời nói không bằng hành động.”
Nói xong, hôn môi không ngừng không cho Trầm Khánh Khánh cơ hội để thở.
Trầm Khánh Khánh thật vất vả đẩy anh ra một chút: “Hay là anh muốn dùng quy tắc ngầm với em hả?”
Trữ Mạt Ly khẽ cong môi, thổi thổi khí bên tai cô: “Dù sao trong mắt người khác em cũng đã bị anh dùng quy tắc ngầm rồi, không bằng bây giờ chúng ta để nó thành sự thật đi?”
Trầm Khánh Khánh sửng sốt, mặt nóng lên: “Thật ư?”
“Sợ rồi?”
Trầm Khánh Khánh xem thường: “Chỉ nghe khi khởi nghiệp bị ông chủ dùng quy tắc ngầm, chưa nghe ai nói hết hợp đồng thì bị dùng quy tắc ngầm.”
“Ha ha.” Trữ Mạt Ly buông cô ra, hôn nhẹ lên trán cô: “Nghỉ ngơi cho tốt.”
Đây là đùa giỡn cô sao?
Trầm Khánh Khánh đuổi theo chặn Trữ Mạt Ly lại, kiễng chân ôm lấy cổ anh, khiêu khích: “Sếp à, dùng quy tắc ngầm với em đi.”
Lời tác giả: khụ khụ, cái gì kia, chương sau chính là cái gì đây… Đừng ôm nhiều mong chờ quá… Tôi đây rất trong sáng, phương diện này tôi đây rất ngây thơ,, điểm xuyết chút thôi…






Lúc này, đổi lại là Trữ Mạt Ly ngây ngẩn cả người, anh còn chưa kịp phản ứng, Trầm Khánh Khánh đã kêu lái xe chạy đi rồi. Sau đó, cô lại ôm lấy cổ anh, ngẩng đầu lên, mĩ miều như ngọc, hơi thở như lan, cô cố tình dụ dỗ anh không tha.
Trầm Khánh Khánh kéo áo anh đi thẳng vào phòng, ngày thường cô luôn ở thế hạ phong, hôm nay có thế nào cũng phải đòi lại. Trong phòng không bật đèn, trước mắt một mảnh đen đặc, thị giác đã bị hạn chế, các giác quan khác liền trở nên mẫn cảm.
Áo khoác Trữ Mạt Ly đã bị Trầm Khánh Khánh tiện tay ném xuống đất, trong bóng đêm, cô sờ soạng cởi cúc áo anh, một cúc lại một cúc, hết sức nhanh chóng, cùng với tiếng ma sát vào quần áo, hình như hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
Trầm Khánh Khánh không nhìn rõ cúc trên áo, hơn nửa ngày mới cởi được một cúc, thật sự rối rắm, cô lại không muốn buông tha, vì thế cố gắng không ngừng. Trữ Mạt Ly đứng im không nhúc nhích, mặc cô cởi áo giúp anh, đáy lòng không khỏi buồn cười, cô rõ ràng rất khẩn trương, còn giả vờ bình tĩnh, nếu đã như vậy, sao anh có thể không biết xấu hổ mà phá hỏng tâm ý của cô đây, anh liền mặc cô “xâu xé” vậy.
Rốt cuộc cũng cởi bỏ được chiếc cúc cuối cùng, Trầm Khánh Khánh khẽ thở phào, sau đó tay cô cố tình chạm tới thắt lưng anh, cởi ra, lại dừng lại.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng bàng bạc soi rọi vào nhà, ánh sáng nhàn nhạt phủ lên khuôn mặt anh, dường như khuôn mặt ấy đang chìm trong một lớp sương mù, thật dễ nhìn, lại nhìn không rõ. Trầm Khánh Khánh vô thức đưa tay sờ lên mặt anh, không ngờ động tác này đã kích thích anh, anh bắt lấy tay cô, rồi phủ lên đôi môi ấy.
Trầm Khánh Khánh thấy cơ thể như đang lên cơn sốt, cả người nóng bừng kỳ lạ, như nước đang sôi, trên người đã thêm một lớp mồ hôi mỏng.
Sau nụ hôn sâu, Trữ Mạt Ly khẽ động thân thể, dường như trong ánh mắt anh nhìn cô có hàng vạn sóng ngầm trỗi dậy, lưu luyến hôn lên mi mắt, sâu trong thanh quản không khỏi phát ra tiếng thở dài.
Trầm Khánh Khánh trừng mắt nhìn, vội thanh minh trong tức khắc: “Lát nữa… anh nhẹ thôi, chắc anh rất có kinh nghiệm, em sợ đau, nghe nói lần đầu tiên đều sẽ rất đau.”
Trữ Mạt Ly sửng sốt, khó khăn lắm mới khép miệng lại được,


Duck hunt