Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341636
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1636 lượt.
khuyên một câu…”
Trầm Khánh Khánh nhìn bà Trữ nói được một nửa đột nhiên thay đổi sắc mặt, môi hơi run rẩy, ánh mắt nhìn chằm chằm phía sau cô. Cô còn chưa phản ứng kịp, đã bị một người kéo lại, không biết từ khi nào Trữ Mạt Ly đã xuất hiện bên cạnh cô, ánh mắt anh rét lạnh nhìn chằm chằm bà Trữ, khuôn mặt kia như khắc từ băng, sắc mặt âm trầm khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Trầm Khánh Khánh bị anh kéo ra sau, anh gắt gao nắm chặt tay cô, dường như dùng tất cả sức lực, đau đến mức Trầm Khánh Khánh muốn ngừng thở.
Trữ Mạt Ly lạnh lùng nói: “Mẹ, bây giờ con còn gọi mẹ một tiếng mẹ, xin mẹ đừng làm ra chuyện dư thừa nữa.”
Bà Trữ bị anh dọa sợ đến không nói thành lời, hơn nửa ngày mới khóc ròng nói: “Tiểu Ly, mẹ chỉ muốn tốt cho con, ba con tức giận không nhỏ, lần này chính là làm thật.”
“Làm thật sao?” Trữ Mạt Ly cười quỷ dị, nụ cười này ảnh hưởng đến sắc mặt anh, khóe mắt hơi nâng lên, nói là ôn hòa, nhưng giây lát tia lạnh lẽo đã hiện ra, khiến kẻ khác không rét mà run, “Làm còn chưa đủ sao, nếu việc này cũng không tính, còn có cái gì gọi là làm thật đây? Mẹ trở về nói với ông ta, ông ta đòi lại tài sản của con, không sao cả, cứ cầm đi, con không cần. Người con muốn, chết cũng không buông tay.”
Ngay sau đó, anh cũng không quay đầu lại, chỉ kéo Trầm Khánh Khánh bước đi, cũng mặc kệ người mẹ ở phía sau đau khổ van xin. Anh đi rất nhanh, sải chân rất dài, kéo tay cô chưa từng thả lỏng, Trầm Khánh Khánh phải chạy mới có thể đuổi kịp, may mà xung quanh không có phóng viên, bằng không tin trang nhất ngày mai sẽ là: Trầm Khánh Khánh bị bạo hành.
“Trữ Mạt Ly, anh chậm chút.”
Cô thật sự không chịu nổi, không khỏi lên tiếng oán giận, không ngờ ngay sau đó người phía trước liền quay lại, kéo cô bay nhanh đến một góc tường, không nói hai lời liền hôn xuống. Trữ Mạt Ly kéo áo khoác bao bọc hai người ở trong đó, nghiêng đầu đè lên Trầm Khánh Khánh, như vậy thì người qua đường có nhìn thấy cũng sẽ không nhận ra họ là ai.
Hương vị mát lạnh trong khoang miệng anh dần hóa thành hơi thở nóng bỏng, khiến đầu Trầm Khánh Khánh va chạm đến choáng váng, đầu lưỡi anh như lửa thiêu rụi Trầm Khánh Khánh. Không biết qua bao lâu, Trầm Khánh Khánh đã chỉ còn một mảnh hỗn loạn, khi tỉnh táo lại đã bị Trữ Mạt Ly ôm vào trong ngực, lồng ngực dán lên nhau, không biết tim ai đập mạnh hơn.
Trầm Khánh Khánh khẽ hít sâu, nghe tiếng tim đập sục sôi, nói: “Anh nên đến sớm hơn một bước, xem em xử sự thế nào.”
Trữ Mạt Ly dán vào tai cô, trầm thấp: “Anh nghe rồi.”
“Thế nào, em nghe lời chứ.”
Trữ Mạt Ly sửng sốt, lập tức nhớ tới đêm đó anh nói với cô: Khánh Khánh, em sẽ nhẫn tâm với họ, không phải anh.
Nghĩ vậy, khuôn mặt căng thẳng cả đêm rốt cuộc buông lỏng một chút: “Không rồi, trở về sẽ có phần thưởng.”
Trầm Khánh Khánh bao lấy anh, vỗ vỗ sau lưng anh, tuy hơi do dự, nhưng vẫn nói: “Ngày trước cô ấy bị ép ra đi như vậy sao?”
Không biết vì sao, khi anh nói “Làm còn chưa đủ sao, nếu việc này cũng không tính, còn có cái gì gọi là làm thật đây?”, cô nghe thấy mà chấn động.
Cảm giác thân thể anh đột nhiên cứng ngắc, Trầm Khánh Khánh thầm than một tiếng, thấy bản thân đã biết được đáp án.
Không đợi anh trả lời, cô nói: “Tính em anh có biết, nếu cứng rắn, em tuyệt đối sẽ chơi cùng ông ta, nếu mềm, em cũng tuyệt đối sẽ chiến đấu tới cùng, anh yên tâm.”
Nhận được lời đảm bảo của cô, anh trầm mặc thật lâu, chỉ một mực ôm cô, Trầm Khánh Khánh chờ đợi, tưởng anh ngủ rồi, bỗng thấy cổ mình như có luồng điện đánh qua, ấm áp tê rần, sau đó nghe anh nói: “Anh tin em.”
Anh buông cô ra, Trầm Khánh Khánh lập tức thoát khỏi cái ôm của anh, thấy hơi lạnh, biết Trữ Mạt Ly định đưa tay sờ trán cô, cô vội che trán, giả vờ giận dữ nói: “Làm gì!”
Sắc mặt anh rốt cuộc hòa hoãn lại, nhưng chung quy vẫn khó coi, anh chậm rãi nâng cằm cô lên, thầm thì: “Nếu Niếp Bạch không nói cho anh biết, hôm nay nếu anh không tới, không phải em định gặp mẹ anh rồi tiếp tục gạt anh?”
Trầm Khánh Khánh bị lật tẩy cũng không hoảng, một tay còn che trán, dáng vẻ vừa buồn cười vừa đáng yêu: “Xử lý tốt, thì gạt anh cũng không sao.”
Nhìn cô ra vẻ ta đây làm đúng, ta xử lý tốt lắm, Trữ Mạt Ly cuối cùng cũng không cáu giận chút nào.
Quên đi, chỉ cần cô còn ở bên anh là tốt rồi.
Bà Trữ nói không sai.
Ted nói cho Trầm Khánh Khánh biết, gần đây cổ phiếu Hoàn Nghệ giảm mạnh, không thể dừng giảm, nghiền nát dễ như trở bàn tay, mỗi ngày một chuyện, có vài nghệ sĩ hợp đồng sắp hết hạn mới đầu vẫn còn do dự, sau đó không biết vì sao lại thay đổi công ty, chỉ mới mấy ngày mà người từ trên xuống dưới Hoàn Nghệ đều cảm thấy bất an, tin tức lan truyền càng lúc càng ầm ĩ, đủ loại tin tức xuất hiện. Có người nói Hoàn Nghệ bí mật đầu tư thất bại, bị người ta đâm một đao, tài chính liền khủng hoảng, lại có người nói Hoàn Nghệ bị người ta ác ý thu mua, cũng sắp phá sản, Trữ Mạt Ly lại cố tình như thần long thấy đầu không thấy đuôi, trước sau vẫn không ra mặt ổn định lòng người.
Cuối năm xuất hiện cửa ải này, kẻ gây chuyện rõ ràng k