Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341643
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1643 lượt.
khoảng cách giữa anh và cô ấy không? Nếu bây giờ anh nói với cô ấy, tuy rằng nhất thời cô ấy khó có thể tiếp nhận, nhưng sau khi chấp nhận sẽ hiểu rõ nỗi khổ tâm của anh.”
“Nhất thời khó có thể tiếp nhận sao? Ted, chắc anh không quên khi đó cô ấy đau khổ như thế nào chứ.” Giọng nói Trữ Mạt Ly trong trẻo nhưng lạnh lùng hòa hợp với gương mặt vô cảm của anh, chỉ có đôi mắt kia chứa nhiều tia lửa, dường như ánh lửa đó đang bập bùng, “Tôi không bao giờ quên được, hình ảnh đó khắc sâu vào trong đầu tôi không thể buông bỏ. Dưới thân cô ấy đều là máu, gần như kéo lê bước chân đến trước mặt tôi, giống như nhiễm đỏ cả thế giới, anh bảo tôi nói với cô ấy thế nào bây giờ, mỗi lần nhớ lại tôi đều hoảng sợ. Nếu có thể, dứt khoát quên đi, vậy mới là tốt nhất.”
Năm mới sắp tới, Trầm Khánh Khánh cũng bận tối mày tối mặt. Các loại gặp gỡ, các loại hoạt động, các loại xã giao, cô biến thân bay tới tất cả các nơi, sau đó, không biết sao lại còn có phóng viên NC [1'> báo lá cải nào tung tin đồn, ví dụ như “Trầm Khánh Khánh cô đơn lẻ bóng, gương mặt cô đơn, một mình trên máy bay”, hoặc là, “Bên cạnh không có người, nghi vấn tình yêu của Trầm Khánh Khánh”, vân vân. Trầm Khánh Khánh quả thật không nói gì, cô với Trữ Mạt Ly cũng không phải trẻ sinh đôi, sao có thể lúc nào cũng dính cùng một chỗ. Cô bận rộn nhiều việc, Trữ Mạt Ly cũng bận, bọn họ không phải mấy ngôi sao dựa vào chuyện tình cảm để nổi tiếng, quan hệ bọn họ thế nào, người ngoài sao biết được!
[1'> NC: não tàn
Trầm Khánh Khánh xuống máy bay, vì sợ phóng viên bao vây, cô chọn một chuyến bay hạ cánh từ sáng sớm, nên khi xuống không gặp trở ngại gì. Cô đứng một bên nghịch điện thoại, Thuyền Trưởng giúp cô đi lấy hành lý, đột nhiên có người vỗ vai cô. Trầm Khánh Khánh bất giác quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt xa lạ, là một phụ nữ, lại nhìn kỹ hơn, là một phu nhân đoan trang xinh đẹp, bà cười thực ôn hòa, nhưng Trầm Khánh Khánh cảm thấy bà không thể là fan của cô được.
Vị phu nhân kia nhìn thì hòa ái dễ gần, nhưng trong ánh mắt lại cất giấu không ít u buồn, bà dịu dàng nói: “Trầm Khánh Khánh, lần đầu gặp mặt, bác là mẹ của Mạt Ly.”
Ngày qua ngày quá bận rộn, rất phong phú, làm cho cô suýt đã quên mất còn một chuyện phiền toái như vậy. Giờ đã hơn một tháng từ khi Niếp Bạch tới tìm cô, mới đầu cô còn trong trạng thái cảnh giác cao độ, sau rồi, không thấy ai tới gây phiền phức, công việc lại càng nhiều, nên cũng đã coi nhẹ chuyện này.
Trầm Khánh Khánh là người ăn mềm không ăn cứng, nếu đối phương chĩa súng vào cô, cô tuyệt đối sẽ khiến đối phương tự bắn chết mình. Mà nếu đối phương chịu thua trước, sức lực toàn thân Trầm Khánh Khánh như không có cách nào thi triển quyền cước, chỉ có bản thân ăn buồn nuốt bực. Bây giờ mẹ Trữ Mạt Ly lại lau nước mắt khóc lóc kể lể mình yêu con đứt ruột với cô, từng lời đều là nước mắt, không khí tiếp tục trầm xuống. Tạm dừng một lúc lại nói tiếp, bà nói Khánh Khánh, Mạt Ly là người cố chấp đến đáng sợ, người khác cũng không cách nào khuyên bảo được anh, chỉ có cô, chỉ cần cô rời đi, Mạt Ly cũng không còn cách nào khác. Bà còn nói, ba Mạt Ly không thích con dâu là diễn viên, người đi theo ông ta từng trải qua chuyện không mấy vui vẻ ấy, vì thế ông ta có ác cảm với diễn viên hơn, vậy nên Trầm Khánh Khánh như thế nào cũng không thể bước vào lòng ông ấy.
Lúc này Trầm Khánh Khánh cảm thấy bản thân thật sự quá nhẫn tâm, nếu không thì nhìn một người mẹ hai mắt đẫm lệ, bất chấp thân phận, thậm chí có thể nói là cầu xin cô đừng để con bà chịu khổ, là con gái thì đều sẽ nhiễm vài phần sầu não, đôi mắt sẽ đỏ vài lần. Nhưng Trầm Khánh Khánh vẫn ngồi ngay ngắn không nhúc nhích, nếu trước mặt có ly cà phê, cô nhất định sẽ uống hai ngụm, nghe lời nói của đối phương.
Vì Trữ Mạt Ly, ngay cả mềm cô cũng không thể ăn.
Mãi đến khi nghe bà nói xong câu cuối cùng, Trầm Khánh Khánh trực tiếp nhớ đến mẹ của mình, cô rốt cuộc mấp máy môi: “Bác gái, bác hiểu cháu sao?”
Động tác lau nước mắt của bà Trữ ngừng lại một chút, nhìn cô ra vẻ không biết phải làm sao, lập tức không trả lời được, sợ nói sai một câu thì thua cả trận. Trầm Khánh Khánh không biết chỉ vài giây ngắn ngủi mà trong đầu người phía trước đã cân nhắc rất nhiều, cô tự mình nói tiếp: “Trữ Mạt Ly thật sự rất cố chấp, nhưng cháu cũng không đi đâu cả. Bác yên tâm, anh ấy sẽ không chỉ có hai bàn tay trắng, anh ấy còn có cháu, anh ấy cũng không phải một nghèo hai hèn, anh ấy không có tiền, đừng lo, cháu có. Có thể được sự đồng ý của gia đình tất nhiên là tốt nhất, nhưng nếu không được, cũng không sao, ba Mạt Ly thích thành kiến thì cứ thành kiến, chúng cháu có thể tự mình vượt qua.”
Cô bình tĩnh hòa nhã nói ra, không ngừng nghỉ chút nào, mang theo vài phần kiên cường, bà Trữ trợn mắt há mồm nhìn Trầm Khánh Khánh, trừng mắt to đến mức nước mắt chảy xuống cũng quên lau.
“Cháu à, bác biết trong lòng cháu rất đau khổ, bác thật sự đau lòng thay cháu, đều là tạo hóa trêu người, hai đứa sao có thể… Ai… cháu nghe bác